Tình đã chết từ sau đêm vĩnh biệt
Trường Phi Bảo
Tình đã chết từ sau đêm vĩnh biệt
Đâu còn gì tha thiết ở trong tim
Lòng khép chặt mọi thương nhớ êm đềm
Mắt ráo lệ, tím môi niềm dấu ái
Sao kỷ niệm cứ hững hờ đi mãi (?)
Sao thời gian không quay lại ngày xưa (?)
Sao quanh ta mọi thứ đều như thừa (?)
Ôi sự sống sa dần vào tuyệt vọng (!)
Ta đã chôn mối tình đầy thơ mộng
Tự tay mình tẩm lịm tháng ngày vui
Những hẹn thề theo mây gió ngậm ngùi
Ta sẽ cố lấp vùi bao dối trá
Tâm hồn ta giờ đây sao băng giá
Chữ Hận kia sắt đá một lời nguyền
Ta không tin tình yêu có phép tiên
Sẽ hồi sinh vẹn nguyên miền Bất Tử
Ảnh hình người chính thật cơn bão dữ
Cướp nụ cười, cướp trong trắng, thơ ngây
Ta hồn nhiên ngỡ hạnh phúc đắp xây
Ngờ đâu chân sa vũng lầy... nhức nhói.
Tình đắng cay không lời buồn trăn trối
Nguội lạnh mình, chai sạn cả nỗi đau
Ta nhủ lòng tình mãi mãi về sau
Phôi pha hết mọi sắc màu diễm tuyệt
Tình đã chết từ sau đêm vĩnh biệt.
2/12/2010
Trường Phi Bảo
Tình đã chết từ sau đêm vĩnh biệt
Đâu còn gì tha thiết ở trong tim
Lòng khép chặt mọi thương nhớ êm đềm
Mắt ráo lệ, tím môi niềm dấu ái
Sao kỷ niệm cứ hững hờ đi mãi (?)
Sao thời gian không quay lại ngày xưa (?)
Sao quanh ta mọi thứ đều như thừa (?)
Ôi sự sống sa dần vào tuyệt vọng (!)
Ta đã chôn mối tình đầy thơ mộng
Tự tay mình tẩm lịm tháng ngày vui
Những hẹn thề theo mây gió ngậm ngùi
Ta sẽ cố lấp vùi bao dối trá
Tâm hồn ta giờ đây sao băng giá
Chữ Hận kia sắt đá một lời nguyền
Ta không tin tình yêu có phép tiên
Sẽ hồi sinh vẹn nguyên miền Bất Tử
Ảnh hình người chính thật cơn bão dữ
Cướp nụ cười, cướp trong trắng, thơ ngây
Ta hồn nhiên ngỡ hạnh phúc đắp xây
Ngờ đâu chân sa vũng lầy... nhức nhói.
Tình đắng cay không lời buồn trăn trối
Nguội lạnh mình, chai sạn cả nỗi đau
Ta nhủ lòng tình mãi mãi về sau
Phôi pha hết mọi sắc màu diễm tuyệt
Tình đã chết từ sau đêm vĩnh biệt.
2/12/2010
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét