Tổng số lượt xem trang
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hợp Khúc Tình Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hợp Khúc Tình Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
19/8/17
9/11/11
Nỗi Niềm
Nỗi Niềm
Trường Phi Bảo - ĐQL
Mong anh như bến mong thuyền,
Thuyền chưa bến đổ gió liền đẩy đưa.
Tóc em sợi vắn, sợi thưa,
Ước gì hoá phép làm mưa níu chàng...
Thuyền qua bến đã lỡ làng
Muốn neo,con sóng phũ phàng đẩy đi.
Bờ xanh ủ rũ xuân thì,
Xác xơ lối sỏi,chiều đi muộn màng.
Anh mong có lối đò sang,
Có nơi neo đậu,sẽ sàng lá rơi,
Dẫu nhiều con nước đầy vơi,
Cũng không phải để buông lơi mái chèo.
(11/2011)
Trường Phi Bảo - ĐQL
Mong anh như bến mong thuyền,
Thuyền chưa bến đổ gió liền đẩy đưa.
Tóc em sợi vắn, sợi thưa,
Ước gì hoá phép làm mưa níu chàng...
Thuyền qua bến đã lỡ làng
Muốn neo,con sóng phũ phàng đẩy đi.
Bờ xanh ủ rũ xuân thì,
Xác xơ lối sỏi,chiều đi muộn màng.
Anh mong có lối đò sang,
Có nơi neo đậu,sẽ sàng lá rơi,
Dẫu nhiều con nước đầy vơi,
Cũng không phải để buông lơi mái chèo.
(11/2011)
7/11/11
Lỡ Mộng Tình Thu
Lỡ Mộng Tình Thu
Nguyễn Hiền Nhân - Trường Phi Bảo
Nắng thu sáng rực đường chiều,
Gót son em bước qua nhiều mộng mơ.
Đầu đình bỗng mọc bến thơ,
Hẹn đêm trăng tỏ sang bờ tri âm.
Lứa đôi trao nguyện ước thầm,
Lòng son em tạc chữ Tâm gởi chàng.
Mong tình ta chẳng dở dang,
Anh gom thương nhớ vào trang thơ hồng.
Vi vu gió thổi bên sông,
Lâng lâng anh nhận hương lòng dễ thương,
Đêm ngày hồn cứ tơ vương,
Đâu ngờ giấc mộng bình thường long đong...
Con đường tình trải mênh mông,
Bóng em xuyên suốt cánh đồng thời gian.
Anh mang nghĩa vụ lên đàng,
Trời quê lửa khói dặm ngàn dấn thân.
Tình nhà, nợ nước bâng khuâng,
Người theo mùa cưới thêm lần chia xa.
Em về làm vợ người ta,
Chiến hào xuôi ngược anh qua bao miền.
Thôi đành héo muộn tình duyên,
Ngây thơ em bước xuống thuyền... xa khơi.
Lá vàng rồi phải rụng rơi,
Làm sao trở lại mộng thời xuân xanh?
Chữ Tâm em tạc riêng anh,
Mà lòng son sắt em dành cho ai.
Ngắm vầng trăng vỡ chia hai,
Nửa soi lối vắng, nửa dài đêm thương.
Cố nhân thầm níu chút hương,
Vẫn chưa quên được vấn vương thuở đầu?
Khối tình ngỡ đã vùi sâu,
Không ngờ qua cuộc bể dâu tìm về.
Thu phong lá rụng sầu quê,
Đường xưa mây trắng tóc thề vờn bay.
Nhớ nàng má đỏ hây hây,
Khẽ ngâm một đoạn thơ đầy xót xa.
Trời gieo chi những phong ba,
Phương xa em với người ta thật nồng.
Mình anh lạnh gối, nhạt lòng,
Rót niềm tâm sự nghiêng dòng thơ đau.
11/2011
Nguyễn Hiền Nhân - Trường Phi Bảo
Nắng thu sáng rực đường chiều,
Gót son em bước qua nhiều mộng mơ.
Đầu đình bỗng mọc bến thơ,
Hẹn đêm trăng tỏ sang bờ tri âm.
Lứa đôi trao nguyện ước thầm,
Lòng son em tạc chữ Tâm gởi chàng.
Mong tình ta chẳng dở dang,
Anh gom thương nhớ vào trang thơ hồng.
Vi vu gió thổi bên sông,
Lâng lâng anh nhận hương lòng dễ thương,
Đêm ngày hồn cứ tơ vương,
Đâu ngờ giấc mộng bình thường long đong...
Con đường tình trải mênh mông,
Bóng em xuyên suốt cánh đồng thời gian.
Anh mang nghĩa vụ lên đàng,
Trời quê lửa khói dặm ngàn dấn thân.
Tình nhà, nợ nước bâng khuâng,
Người theo mùa cưới thêm lần chia xa.
Em về làm vợ người ta,
Chiến hào xuôi ngược anh qua bao miền.
Thôi đành héo muộn tình duyên,
Ngây thơ em bước xuống thuyền... xa khơi.
Lá vàng rồi phải rụng rơi,
Làm sao trở lại mộng thời xuân xanh?
Chữ Tâm em tạc riêng anh,
Mà lòng son sắt em dành cho ai.
Ngắm vầng trăng vỡ chia hai,
Nửa soi lối vắng, nửa dài đêm thương.
Cố nhân thầm níu chút hương,
Vẫn chưa quên được vấn vương thuở đầu?
Khối tình ngỡ đã vùi sâu,
Không ngờ qua cuộc bể dâu tìm về.
Thu phong lá rụng sầu quê,
Đường xưa mây trắng tóc thề vờn bay.
Nhớ nàng má đỏ hây hây,
Khẽ ngâm một đoạn thơ đầy xót xa.
Trời gieo chi những phong ba,
Phương xa em với người ta thật nồng.
Mình anh lạnh gối, nhạt lòng,
Rót niềm tâm sự nghiêng dòng thơ đau.
11/2011
6/11/11
Gom Lửa Chiều Đông
Gom Lửa Chiều Đông
ĐQL - Trường Phi Bảo
Chiều đông gió chớm lạnh lùng
Măt trời ngủ vùi mây xám
Nào em chung nhau ta cùng
Nhóm lửa lên xua u ám.
Anh xin gom từng lá nắng,
Trời còn gửi lại hôm qua,
Bật giữa tim mình ngọn lửa,
Đốt bừng ngọn lửa làm hoa.
Gần gần em thêm chút nữa,
Xích gần, gần nữa nha anh!
Em khát vòng tay chan chứa,
Cả nụ hôn nồng ngày xưa.
Bập bùng ngọn lửa trong đêm,
Thắp sáng muôn vạn nỗi niềm,
Tí tách, lập loè, nhen nhúm,
Sợi khói nào vương mắt em.
Em đi tìm lại tia nắng,
Mùa đông đánh cắp mất rồi,
Anh chạy theo em nhặt nắng,
Lạc lòng, hai trái tim côi.
Lửa nào ủ nóng đôi môi,
Lửa nào sưởi hồn ấm áp,
Lửa tình yêu xua bão táp,
Anh bên em thắm xuân đời.
06/11/2011
ĐQL - Trường Phi Bảo
Chiều đông gió chớm lạnh lùng
Măt trời ngủ vùi mây xám
Nào em chung nhau ta cùng
Nhóm lửa lên xua u ám.
Anh xin gom từng lá nắng,
Trời còn gửi lại hôm qua,
Bật giữa tim mình ngọn lửa,
Đốt bừng ngọn lửa làm hoa.
Gần gần em thêm chút nữa,
Xích gần, gần nữa nha anh!
Em khát vòng tay chan chứa,
Cả nụ hôn nồng ngày xưa.
Bập bùng ngọn lửa trong đêm,
Thắp sáng muôn vạn nỗi niềm,
Tí tách, lập loè, nhen nhúm,
Sợi khói nào vương mắt em.
Em đi tìm lại tia nắng,
Mùa đông đánh cắp mất rồi,
Anh chạy theo em nhặt nắng,
Lạc lòng, hai trái tim côi.
Lửa nào ủ nóng đôi môi,
Lửa nào sưởi hồn ấm áp,
Lửa tình yêu xua bão táp,
Anh bên em thắm xuân đời.
06/11/2011
3/11/11
Đừng Nghe Lời Nịnh Hót
Đừng Nghe Lời Nịnh Hót
ĐQL - Trường Phi Bảo
Em thích nghe lời nịnh hót đa tình?
Lời thỉnh cầu đầu lưỡi kén đường vinh,
Chết mệt bao nàng vì lời ngon ngọt:
"Quên trăng sao,chỉ đắm đuối vì tình"
"Từ biết em rồi trời cao cũng thấp,
Sông dẫu dài,cũng chẳng kể vào đâu,
Thuyền không có thì anh bơi cũng được
Phía trước là em,anh nguyện theo sau"
Đừng tin nhé liễu,đào đừng tin nhé,
Lời vô cùng sáo rỗng lại tin sao?
Anh cũng nịnh rất nhiều và vẫn nịnh,
Chưa bao giờ cột mỡ kiến leo cao.
Lời phỉnh nịnh nghe bao giờ cũng ngọt,
Yêu chơi nịnh lộ mặt người vu vơ
Nào cái kiến đừng lầm mê liếm thớt,
Cái bẫy tình giăng đã sẵn đợi chờ.
Cái bẫy tình giăng mắc vướng đường tơ,
Em nông nỗi, em dại khờ, vấp ngã,
Đã biết khôn chưa hay còn nhẹ dạ?
Cứ cả tin yêu, và cả tin người!
Em tin anh như tin đức chúa trời,
Tin tình yêu trên ngôi cao vĩnh cửu.
Dối trá nào làm trái tim mưng mũ,
Vết thương lòng trở gió lại tấy đau.
Chiếc lá trên cây vì sao rớt nhàu?
Mặt trăng tròn do đâu trăng khuyết?
Hoa nở hoa tàn? thời gian khắc biết,
Trái tim anh cũng lắm nẻo, lắm đường.
Mật ngọt chết ruồi, bướm say nhuỵ hương,
Em yêu bằng tai, anh thương bằng mắt,
Từ lúc gặp... lửa đương hồng chốc tắt,
Tỉnh ra chưa hay vẫn cứ lỡ lầm.
Trên đời này đâu nhất thiết mỗi anh,
Em không u mê nghe lời dụ dỗ,
Em đã khôn rồi lót rơm làm tổ,
Dẫu bao lâu em đợi đúng duyên mình.
Dẫu bao lâu son sắt một bóng hình,
Đừng đem trăng gió ru hồn em nữa.
Tình yêu sẽ muôn đời luôn chan chứa,
Riêng tặng người chưa thất hứa với em.
02/11/2011
ĐQL - Trường Phi Bảo
Em thích nghe lời nịnh hót đa tình?
Lời thỉnh cầu đầu lưỡi kén đường vinh,
Chết mệt bao nàng vì lời ngon ngọt:
"Quên trăng sao,chỉ đắm đuối vì tình"
"Từ biết em rồi trời cao cũng thấp,
Sông dẫu dài,cũng chẳng kể vào đâu,
Thuyền không có thì anh bơi cũng được
Phía trước là em,anh nguyện theo sau"
Đừng tin nhé liễu,đào đừng tin nhé,
Lời vô cùng sáo rỗng lại tin sao?
Anh cũng nịnh rất nhiều và vẫn nịnh,
Chưa bao giờ cột mỡ kiến leo cao.
Lời phỉnh nịnh nghe bao giờ cũng ngọt,
Yêu chơi nịnh lộ mặt người vu vơ
Nào cái kiến đừng lầm mê liếm thớt,
Cái bẫy tình giăng đã sẵn đợi chờ.
Cái bẫy tình giăng mắc vướng đường tơ,
Em nông nỗi, em dại khờ, vấp ngã,
Đã biết khôn chưa hay còn nhẹ dạ?
Cứ cả tin yêu, và cả tin người!
Em tin anh như tin đức chúa trời,
Tin tình yêu trên ngôi cao vĩnh cửu.
Dối trá nào làm trái tim mưng mũ,
Vết thương lòng trở gió lại tấy đau.
Chiếc lá trên cây vì sao rớt nhàu?
Mặt trăng tròn do đâu trăng khuyết?
Hoa nở hoa tàn? thời gian khắc biết,
Trái tim anh cũng lắm nẻo, lắm đường.
Mật ngọt chết ruồi, bướm say nhuỵ hương,
Em yêu bằng tai, anh thương bằng mắt,
Từ lúc gặp... lửa đương hồng chốc tắt,
Tỉnh ra chưa hay vẫn cứ lỡ lầm.
Trên đời này đâu nhất thiết mỗi anh,
Em không u mê nghe lời dụ dỗ,
Em đã khôn rồi lót rơm làm tổ,
Dẫu bao lâu em đợi đúng duyên mình.
Dẫu bao lâu son sắt một bóng hình,
Đừng đem trăng gió ru hồn em nữa.
Tình yêu sẽ muôn đời luôn chan chứa,
Riêng tặng người chưa thất hứa với em.
02/11/2011
Vội Vàng
ĐQL - Trường Phi Bảo
Bước chân em vội vàng,
Lối sỏi kêu xào xạc
Chim khuyên bị đánh thức
Kêu một hồi ngây ngô.
Em đi nắng theo đi,
Mát xanh bờ cỏ mịn,
Em về gió theo về,
Ẵm hương lan bịn rịn.
Em dỗi hờn thơ ngây
Làm ngày dài đêm ngắn,
Áo mùa thu chật lắm,
Sao chứa đầy tương tư...?
Sa chân vào cõi hư
Tìm không ra cõi thực
Đi sâu vào cõi nhớ
Gặp tình thu lẳng lơ
Tay ghi vội vần thơ
Gởi lòng theo chiếc lá
Bước chân chừ vội vã
Qua thềm rêu rất xưa
Giữa nắng hạn trời trưa
Anh mang hồn đá sỏi
Thu chợt về ngang lối
Em bất chợt thành mưa
02/11/2011
ĐQL - Trường Phi Bảo
Bước chân em vội vàng,
Lối sỏi kêu xào xạc
Chim khuyên bị đánh thức
Kêu một hồi ngây ngô.
Em đi nắng theo đi,
Mát xanh bờ cỏ mịn,
Em về gió theo về,
Ẵm hương lan bịn rịn.
Em dỗi hờn thơ ngây
Làm ngày dài đêm ngắn,
Áo mùa thu chật lắm,
Sao chứa đầy tương tư...?
Sa chân vào cõi hư
Tìm không ra cõi thực
Đi sâu vào cõi nhớ
Gặp tình thu lẳng lơ
Tay ghi vội vần thơ
Gởi lòng theo chiếc lá
Bước chân chừ vội vã
Qua thềm rêu rất xưa
Giữa nắng hạn trời trưa
Anh mang hồn đá sỏi
Thu chợt về ngang lối
Em bất chợt thành mưa
02/11/2011
2/11/11
Lạc Bước Thu Đi
Lạc Bước Thu Đi
ĐQL - Trường Phi Bảo
Lạc bước thu đi
Giữa chiều nhung nhó,
Mỗi bước em về
Gió mừng không thở.
Chân thu lạc bước
Liêu xiêu nỗi lòng
Giọt nắng bâng khuâng
Chui qua cửa sổ.
Quờ vào mắt nhớ
Cù vào heo may,
Thu lạc mấy ngày,
Trăng mờ không tỏ
Lòng em bỏ ngỏ,
Chờ tình thu ơi.
Thu của một thời
Lòng say đắm đuối.
Áo dài trắng lối
Dệt mộng đường hoa
Nhìn nhau bối rối
Trong mắt trăng tà
Đò chở thu qua
Lá theo tình gió
Theo mùa lá úa
Rụng đầy hiên mưa
Ai hứa dìu em
Đi suốt cuộc đời
Mỏi mòn chờ đợi
Tháng ngày đang trôi.
01/11/2011
ĐQL - Trường Phi Bảo
Lạc bước thu đi
Giữa chiều nhung nhó,
Mỗi bước em về
Gió mừng không thở.
Chân thu lạc bước
Liêu xiêu nỗi lòng
Giọt nắng bâng khuâng
Chui qua cửa sổ.
Quờ vào mắt nhớ
Cù vào heo may,
Thu lạc mấy ngày,
Trăng mờ không tỏ
Lòng em bỏ ngỏ,
Chờ tình thu ơi.
Thu của một thời
Lòng say đắm đuối.
Áo dài trắng lối
Dệt mộng đường hoa
Nhìn nhau bối rối
Trong mắt trăng tà
Đò chở thu qua
Lá theo tình gió
Theo mùa lá úa
Rụng đầy hiên mưa
Ai hứa dìu em
Đi suốt cuộc đời
Mỏi mòn chờ đợi
Tháng ngày đang trôi.
01/11/2011
1/11/11
Cùng Anh Đi Qua Mùa Thu
Cùng Anh Đi Qua Mùa Thu
ĐQL - Trường Phi Bảo
Đêm buông,ngọn gió thu đi
Trăng mờ làm em thổn thức
Đôi tay giắt màn ngơ ngác
Mền chăn còn mỏng mà em.
Thu qua êm ái bên thềm
Dáng thu diễm kiều hoa nở
Khi môi em cười hớn hở
Đợi anh,trăng trải tơ vàng.
Nhón chân thu lánh nhẹ nhàng
Nửa đêm sương buông lạnh giá
Ấp tay em hồng hai má
Nghĩ gì ánh mắt say mơ.
Anh dắt em qua mùa thu
Nhớ bao tháng ngày gian khó
Kỷ niệm hôm nào còn đó,
Em còn ấp ủ hay không?
Anh xa bỏ lại mùa đông
Gối chăn khát giấc mặn nồng
Em đợi thu về hâm nóng
Mà thu cuối nẻo mênh mông
Khóm hồng em trồng thu trước
Thu sau hồng chửa trổ bông
Ngõ vắng đôi ba lần ngóng
Thất thỉu mùa thu đi rong
Thu tím lụa là mắt ai
Hồng em úa lá tàn phai
Ngẫm thương người ngoài biên ải
Giờ này rét lạnh đôi vai
Vụng về đan chiếc áo xanh
Viền thêm nỗi nhớ long lanh
Gởi nắng hồng mùa thu cũ
Khơi ấm lòng em với anh
Khơi ấm lòng em với anh
Giữa trời ôm súng cầm canh
Mùa đông đan tay gối mộng
Mơ thu tình ngọt giấc lành
01/11/2011
ĐQL - Trường Phi Bảo
Đêm buông,ngọn gió thu đi
Trăng mờ làm em thổn thức
Đôi tay giắt màn ngơ ngác
Mền chăn còn mỏng mà em.
Thu qua êm ái bên thềm
Dáng thu diễm kiều hoa nở
Khi môi em cười hớn hở
Đợi anh,trăng trải tơ vàng.
Nhón chân thu lánh nhẹ nhàng
Nửa đêm sương buông lạnh giá
Ấp tay em hồng hai má
Nghĩ gì ánh mắt say mơ.
Anh dắt em qua mùa thu
Nhớ bao tháng ngày gian khó
Kỷ niệm hôm nào còn đó,
Em còn ấp ủ hay không?
Anh xa bỏ lại mùa đông
Gối chăn khát giấc mặn nồng
Em đợi thu về hâm nóng
Mà thu cuối nẻo mênh mông
Khóm hồng em trồng thu trước
Thu sau hồng chửa trổ bông
Ngõ vắng đôi ba lần ngóng
Thất thỉu mùa thu đi rong
Thu tím lụa là mắt ai
Hồng em úa lá tàn phai
Ngẫm thương người ngoài biên ải
Giờ này rét lạnh đôi vai
Vụng về đan chiếc áo xanh
Viền thêm nỗi nhớ long lanh
Gởi nắng hồng mùa thu cũ
Khơi ấm lòng em với anh
Khơi ấm lòng em với anh
Giữa trời ôm súng cầm canh
Mùa đông đan tay gối mộng
Mơ thu tình ngọt giấc lành
01/11/2011
31/10/11
Theo Tình Đò Vớt Bóng Xưa
Theo Tình Đò Vớt Bóng Xưa
ĐQL - Trường Phi Bảo
Một ngày về lại bến Xuân
Dòng xưa,bến đợi tần ngần triền đê.
Dáng người còm cõi trong mê,
Con đò lãng đãng chìm về chiều đông.
Giữa dòng vẫn vậy mênh mông,
Một cơn sóng cả đau lòng cành khô,
Buồn trông đốm lửa ven bờ,
Biết rằng nơi đó còn chờ ta đâu.
Sang ngang lỡ chuyến đò đầu,
Mòn trông đợi chuyến đò sau lỡ làng.
Bến Xuân gương nước bẽ bàng,
Vô tư cánh nhạn nhẹ nhàng vượt sông.
Biết là em đã theo chồng,
Hoa bèo nào biết bềnh bồng nổi trôi.
Đã lâu cách biệt chân trời,
Gửi theo cơn gió mấy lời tình xưa.
Cho dù ngày nắng,đêm mưa,
Cho dù đông buốt,nồng trưa giữa hè,
Vẫn còn nỗi nhớ hàng me,
Cây bàng trước ngõ còn se sắt lòng.
Triền sông cỏ lối bụi hồng,
Đò ai lạc bến giữa dòng thêm thương.
Tối trời, lỡ bước dọc đường,
Nhà ai thấp thoáng trong sương khói mờ.
Muốn xin góc nhỏ trọ nhờ,
Chốn quen cảnh cũ vẫn ngờ ngợ đây.
Vạc kêu dưới ánh trăng gầy,
Nhẹ tay gỏ cửa lòng đầy rối ren.
Gương nga rón rén khêu đèn,
Bóng người con gái thật hiền - Chào anh!
Ngỡ ngàng buộc lọn tóc xanh,
Ngỡ ngàng bốn mắt đưa nhanh ngỡ ngàng.
Giọt mưa hay giọt lệ tràn,
Mắt xưa khép lại hai hàng mi cong.
Giờ em tay bế, tay bồng,
Thương cha, nhớ mẹ theo chồng về thăm.
Em cài chặt cửa trăm năm,
Anh như tượng đá lạnh căm hiên ngoài.
Trời già cay nghiệt lắm thay,
Đùa dai đến nổi đoạ đày chi nhau.
Rì rào ngọn cỏ lao xao,
Bến xuân thơ thẩn đò nào hiểu cho.
Lời thề thuở đó hoá tro,
Biết mình muộn... vẫn gọi đò... đò ơi!
Đành thôi lửa tắt nguội đời,
Chút tình gói lại tặng người... vô duyên.
Ván xưa đem đóng thành thuyền,
Sông anh vớt bóng mơ huyền dáng em.
Tìm hương, hương nhạt môi mềm,
Tìm em, em đã êm đềm lặng sâu.
Sang ngang chi lỡ mộng đầu,
Còn anh, anh đứng bên cầu ngó mong.
Thương người cách bến ngăn sông,
Nước trôi hai ngả buồn không lục bình?
Ngàn sau riêng đợi một mình,
Kiếp sau hẹn lại với tình em thôi.
31/10/2011
ĐQL - Trường Phi Bảo
Một ngày về lại bến Xuân
Dòng xưa,bến đợi tần ngần triền đê.
Dáng người còm cõi trong mê,
Con đò lãng đãng chìm về chiều đông.
Giữa dòng vẫn vậy mênh mông,
Một cơn sóng cả đau lòng cành khô,
Buồn trông đốm lửa ven bờ,
Biết rằng nơi đó còn chờ ta đâu.
Sang ngang lỡ chuyến đò đầu,
Mòn trông đợi chuyến đò sau lỡ làng.
Bến Xuân gương nước bẽ bàng,
Vô tư cánh nhạn nhẹ nhàng vượt sông.
Biết là em đã theo chồng,
Hoa bèo nào biết bềnh bồng nổi trôi.
Đã lâu cách biệt chân trời,
Gửi theo cơn gió mấy lời tình xưa.
Cho dù ngày nắng,đêm mưa,
Cho dù đông buốt,nồng trưa giữa hè,
Vẫn còn nỗi nhớ hàng me,
Cây bàng trước ngõ còn se sắt lòng.
Triền sông cỏ lối bụi hồng,
Đò ai lạc bến giữa dòng thêm thương.
Tối trời, lỡ bước dọc đường,
Nhà ai thấp thoáng trong sương khói mờ.
Muốn xin góc nhỏ trọ nhờ,
Chốn quen cảnh cũ vẫn ngờ ngợ đây.
Vạc kêu dưới ánh trăng gầy,
Nhẹ tay gỏ cửa lòng đầy rối ren.
Gương nga rón rén khêu đèn,
Bóng người con gái thật hiền - Chào anh!
Ngỡ ngàng buộc lọn tóc xanh,
Ngỡ ngàng bốn mắt đưa nhanh ngỡ ngàng.
Giọt mưa hay giọt lệ tràn,
Mắt xưa khép lại hai hàng mi cong.
Giờ em tay bế, tay bồng,
Thương cha, nhớ mẹ theo chồng về thăm.
Em cài chặt cửa trăm năm,
Anh như tượng đá lạnh căm hiên ngoài.
Trời già cay nghiệt lắm thay,
Đùa dai đến nổi đoạ đày chi nhau.
Rì rào ngọn cỏ lao xao,
Bến xuân thơ thẩn đò nào hiểu cho.
Lời thề thuở đó hoá tro,
Biết mình muộn... vẫn gọi đò... đò ơi!
Đành thôi lửa tắt nguội đời,
Chút tình gói lại tặng người... vô duyên.
Ván xưa đem đóng thành thuyền,
Sông anh vớt bóng mơ huyền dáng em.
Tìm hương, hương nhạt môi mềm,
Tìm em, em đã êm đềm lặng sâu.
Sang ngang chi lỡ mộng đầu,
Còn anh, anh đứng bên cầu ngó mong.
Thương người cách bến ngăn sông,
Nước trôi hai ngả buồn không lục bình?
Ngàn sau riêng đợi một mình,
Kiếp sau hẹn lại với tình em thôi.
31/10/2011
30/10/11
Đò Tình Vấn Vương
Đò Tình Vấn Vương
ĐQL - Trường Phi Bảo
Qua sông đành phải luỵ đò
Bãi dâu bờ cỏ có chờ được không
Đò còn mãi tận cuối dòng
Nên tình có gọi,đò không thể về
Cơn giông đã tới cập kề
Sông còn đắm đuối ngủ mê suốt ngày.
Chòng chành đò cũng đang say
Còn đâu trí tưởng đêm ngày chờ nhau
Gọi đò...người ở nơi đâu,
Sông dài,bến vắng...đau câu gọi đò.
Buồn cho đàn cá vu vơ...
Bơi quanh,bơi quẩn ngẩn ngơ giữa dòng.
Đất trời bỗng hoá mênh mông
Thân tôi bé mọn ngùi trông đôi bờ
Quê cũ giờ quá mịt mờ
Đò ơi sao chẳng nán chờ tôi theo
Đời trôi nổi tợ cánh bèo
Gió mưa bão giật đò neo xứ nào
Gọi đò trong giấc chiêm bao
Mà sao đò mãi dạt vào bến mê
Thấy người tóc rủ sơn khê
Vắt vai một mối tình quê qua hồn
Tiếng ai văng vẳng bên cồn
Như than, như oán, như hờn, như thương.
Muốn về thăm lại cố hương
Muốn sang sông phải luỵ vương con đò
Con đò gác mái co ro
Niềm yêu đành gởi cánh cò bay ngang
Thấy rồi...đò đã bơi sang
Bờ sông ngơ ngẩn cỏ vàng chân ai?
Sông tình, đợi bến mê dài,
Có con sóng gọi ban mai giữa hồn.
Giữa dòng đò lạc hoàng hôn,
Vướng vào cồn cát nước cuồn buốt tay,
Đành chờ nhé,cuối chân mây,
Khi sông trăng tỏ,chim bay về rừng.
Đò sao đò phải ngập ngừng
Cỏ lau thưa thớt ngại ngùng gió đông
Bìm bịp kêu con nước ròng
Tình tôi mắc cạn bên dòng sông xưa.
10/2011
ĐQL - Trường Phi Bảo
Qua sông đành phải luỵ đò
Bãi dâu bờ cỏ có chờ được không
Đò còn mãi tận cuối dòng
Nên tình có gọi,đò không thể về
Cơn giông đã tới cập kề
Sông còn đắm đuối ngủ mê suốt ngày.
Chòng chành đò cũng đang say
Còn đâu trí tưởng đêm ngày chờ nhau
Gọi đò...người ở nơi đâu,
Sông dài,bến vắng...đau câu gọi đò.
Buồn cho đàn cá vu vơ...
Bơi quanh,bơi quẩn ngẩn ngơ giữa dòng.
Đất trời bỗng hoá mênh mông
Thân tôi bé mọn ngùi trông đôi bờ
Quê cũ giờ quá mịt mờ
Đò ơi sao chẳng nán chờ tôi theo
Đời trôi nổi tợ cánh bèo
Gió mưa bão giật đò neo xứ nào
Gọi đò trong giấc chiêm bao
Mà sao đò mãi dạt vào bến mê
Thấy người tóc rủ sơn khê
Vắt vai một mối tình quê qua hồn
Tiếng ai văng vẳng bên cồn
Như than, như oán, như hờn, như thương.
Muốn về thăm lại cố hương
Muốn sang sông phải luỵ vương con đò
Con đò gác mái co ro
Niềm yêu đành gởi cánh cò bay ngang
Thấy rồi...đò đã bơi sang
Bờ sông ngơ ngẩn cỏ vàng chân ai?
Sông tình, đợi bến mê dài,
Có con sóng gọi ban mai giữa hồn.
Giữa dòng đò lạc hoàng hôn,
Vướng vào cồn cát nước cuồn buốt tay,
Đành chờ nhé,cuối chân mây,
Khi sông trăng tỏ,chim bay về rừng.
Đò sao đò phải ngập ngừng
Cỏ lau thưa thớt ngại ngùng gió đông
Bìm bịp kêu con nước ròng
Tình tôi mắc cạn bên dòng sông xưa.
10/2011
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

