Tổng số lượt xem trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Chung Vần Thơ Đợi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chung Vần Thơ Đợi. Hiển thị tất cả bài đăng

17/5/13

Không Đề

Không Đề
Người Thuở Ấy - Kinh Quốc -
Thi Hoàng
-
Giáng Hương -
Trường Phi Bảo

Xin đừng để tuổi xuân qua
Tình đầy thương mến ai đà dễ quên
Lối xưa kỷ niệm êm đềm
Cây đa, bến nước trải triền cỏ tơ…

Nhớ ai, ai nhớ, ai chờ?
Bến quê thoáng một bóng đò rẽ ngang
Kể như gặp gỡ giữa đàng
Tơ tình đừng níu nhỡ nhàng cho nhau

Tơ tình dứt đứt thật đau
Nhỡ nhàng chi để cho sầu mắt ai
Cầm bằng nước đổ lá khoai
Cớ chi vướng víu để hoài ngẩn ngơ.

Lời rằng xa, ý thật gần
Lá khoai xanh, ruột trắng ngần...
Em ơi!!!
Mưa người lạnh nhạt tuột trôi
Mưa anh mát đất...ấm đời... yêu em

Thủy triều rút mãi chẳng lên
Trăng đi đâu để lặng đen cát vàng
Em buồn nhìn sóng lang thang
Cánh buồm bỏ gió… anh càng xa em?

Ngẩn ngơ trước biển đêm đêm
Em chờ anh gửi nỗi niềm bờ xa
Nhớ không lối nhỏ hai ta
Bao đêm dạo bước trăng xoà đậu vai

Anh thầm gửi gió bên tai
Thuyền xa vượt sóng một mai anh về
Nhớ sao lối nhỏ đam mê
Ấm tay em… Ánh trăng thề long lanh

Nhỡ mà tình thoáng mong manh
Em sang đò mới duyên anh lỡ bồi
Câu thề ai xoá ai bôi
Lời yêu tan tác buồn trôi theo dòng

17/05/2013

16/5/13

Khi...

Khi...
HTT - Alit95 - Trường Phi Bảo

Khi em đã chẳng còn ai nữa
Tôi kẻ lạc đường quy cố hương
Gió phất trăng nhoè trong ánh lửa
Tay trần xin giữ một niềm thương


Khi tôi qua đỉnh hoang tàn ấy
Em cũng quay lưng bỏ mặc đời
Mưa nắng phai rồi thơ nhạt vậy
Niềm yêu bạc phếch bóng trăng soi


Khi hiểu lòng nhau xin đừng hỏi
Mắt chìm trong mắt ngấn lệ cay
Ngày về như cánh chim đã mỏi
Tình xưa xin nối trọn vòng tay

16/05/2013

9/4/12

Chuyện Tình Thành Loa

Chuyện Tình Thành Loa
Nguyễn Đăng Thuyết -
Trường Phi Bảo

Thân ruồi đỡ nửa đồng cân
Người đi bóng nhỏ khóc thầm ngạt đêm
Thành Loa gạch xếp bên thềm
Chờ em xem xét...để lên tơ lòng


Sao đành em bước sang sông,
Tình anh một mớ bòng bong ngậm ngùi.
Người về bến mới có vui?
Đường duyên có trọn, nụ cười vẫn nguyên

Hay là sóng đắm phải thuyền,
Dáng em lệch gió, chao nghiêng biển hồ.
Giữa dòng hoa lại nhấp nhô
Khối tình anh giữ
                          xuống mồ anh mang

...


18/03/2012

25/2/12

Trẻ Mãi...



Trẻ Mãi...
Trường Phi Bảo
- Sao Hôm

Nỗi buồn gậm nhấm hồn anh
Trải lòng qua những khúc quanh ngoằn ngoèo
Dốc mưa dốc nắng cheo leo
Vẫn nuôi khát vọng, vẫn gieo nụ cười

Tuổi xuân ai cũng có thời
Hoa thơ anh kịp dâng đời ngát hương
Mỗi người chỉ hướng một phương
Tên anh trẻ mãi nẻo đường Thi ca.

24/02/2012

Mùa Xuân và Tuổi Trẻ



Mùa Xuân và Tuổi Trẻ
Nguyễn Đăng Thuyết -
Trường Phi Bảo

Xuân về đánh đuổi tuổi xuân
Nỗi lòng luyến tiếc từng phần tóc xanh
Giấc mơ năm tháng chưa thành
Vô tình xuân đến...lòng anh thêm buồn!
Lá non, nụ biếc trong vườn
Em còn trẻ nắng nồng hương với đời
Cho anh vay mỗi nụ cười
Để con tim thắm những lời tình thơ.

24/02/2012

3/12/11

Dư Âm



Dư Âm
Trường Phi Bảo
- Phạm Lưu Đạt

Ai đã trao tôi nụ hôn chiều
Say men trời đất thuở hoang liêu
Môi ghé môi thầm môi cuống quýt
Nồng nàn dịu ngọt phút giây yêu

Lòng tôi tha thiết với đời hơn
Như bản tình ca đợi phím đờn
Tôi thấy quanh mình muôn sự lạ
Buồn vui trong trẻo rõ từng cơn

Vẫn còn xao xuyến mắt thơ ngây
Đọng mãi trong tim khoảnh khắc này
Nụ hôn hé mở trang tình mới
Thổn thức hồn đôi mộng đắm say


Chừ bao sương gió triền con sóng
Chiếc hôn mềm lả gói trong lòng
Tháng năm trăng ngã bao lần nhỉ
Dư âm ngày nọ trọn mênh mông.

12/2011

2/12/11

Nói Quên Lòng Mãi Nhớ



Nói Quên Lòng Mãi Nhớ
ĐQL
- Trường Phi Bảo


Quên rồi giọt nắng chiều qua
Rơi vào nỗi nhớ cho hoa dỗi hờn.
Quên rồi đỏ ớt cánh chuồn
Tay em vớt lại nỗi buồn giậu thưa.
Quên rồi mắt đẫm màu mưa,
Chiều nao đã đợi mòn mùa gió đông.
Đã quên còn dối chi lòng
Chẳng thà quên hẳn còn mong nỗi gì.

Quên mà cứ nhớ làm chi?
Khổ thay bởi lẽ dễ gì mà quên.

Khó quên nên phải bắt đền
Nhớ kia thương đó chông chênh dốc đời
Tìm nhau trong giấc mơ cười
Môi hôn môi lại ấm lời yêu anh
Nhớ vu vơ, nhớ quẩn quanh
Nhớ ngày nắng với đêm thanh trăng tròn

Dìu nhau qua lối tim non
Năm mong tháng đợi hẳn còn suy tư
Bắt đền một đoạn tình thư
Thư tình thì ngắn tương tư thì nhiều
Lòng khờ dại biết bao nhiêu
Bảo quên sao cứ bao chiều ngóng trông
Nhớ ai ửng má hồng hồng
Hồng hồng má ửng cho lòng ai say

12/2011

20/11/11

Yêu Em Ngỏ Lời



Yêu Em Ngỏ Lời
ĐQL
- Trường Phi Bảo


Em yêu mãi thắm thơ tình,
Thêm say thường nhớ mãi mình cùng ai.
Sương chiều trúc hẹn vườn mai,
Thương thương buồn nỗi nhớ dài đêm qua.
Chuồn chuồn đỏ ớt bay xa,
Khuôn đầy làm đủ ngọc ngà theo em.
Tham còn để mãi yêu thêm,

Thầm thì hoa lá cỏ mềm sương rơi.
Hoà duyên dệt mộng duyên ngời,
Xa phương người mãi nhớ còn tình thơ.
Lời trao gió chuốt trăng mờ,
Ngời sao đêm ước dại khờ men say.
Em chờ sóng vỗ thuyền lay




Lời Ngỏ Em Yêu
Trường Phi Bảo
- ĐQL


Lay thuyền vỗ sóng chờ em,
Say men khờ dại ước đêm sao ngời.
Mờ trăng gió chuốt trao lời,
Thơ tình còn nhớ mãi người phương xa.
Ngời duyên mộng dệt duyên hoà,
Rơi sương mềm cỏ lá hoa thì thầm,

Thêm yêu mãi để còn tham.
Em theo ngà ngọc đủ làm đầy khuôn,
Xa bay ớt đỏ chuồn chuồn,
Qua đêm dài nhớ nỗi buồn thương thương.
Mai vườn hẹn trúc chiều sương,
Ai cùng mình mãi nhớ thường say thêm.
Tình thơ thắm mãi yêu em

11/2011

Nồng Duyên



Nồng Duyên
ĐQL
- Trường Phi Bảo


Vương chiều nắng tỏa men say,
Thương nhau chờ mãi đợi ngày dài thêm.
Thơ tình thức dục mong em,
Mơ toàn đào mận gió êm cây hờn.
Sao trời nép bóng mây vờn,
Trào dâng thương cảm nỗi buồn cùng ai.
Đường xa mỏi gối chân mài,

Thương yêu hoà đỏ dặm dài mơ hoa,
Xa vời nhạt bóng trăng ngà.
Hoa tình đời ngát thiết tha duyên cười,
Lời trao ý ẩn hồng môi.
Thôi mà thề thốt cũng người tình mê,
Về đâu lạc bến xa quê.
...




Duyên Nồng
Trường Phi Bảo
- ĐQL


Quê xa bến lạc đâu về,
Mê tình người cũng thốt thề mà thôi.
Môi hồng ẩn ý trao lời,
Cười duyên tha thiết ngát đời tình hoa.
Ngà trăng bóng nhạt vời xa,
Hoa mơ dài dặm đỏ hoà yêu thương.

Mài chân gối mỏi xa đường,
Ai cùng buồn nổi cảm thương dâng trào.
Vờn mây bóng nép trời sao,
Hờn cây êm gió mận đào toàn mơ.
Em mong dục thức tình thơ,
Thêm dài ngày đợi mãi chờ nhau thương.
Say men toả nắng chiều vương,
...

11/2011

Bài Thơ Kỷ Niệm



Bài Thơ Kỷ Niệm
Nguyễn Hoàng - Trường Phi Bảo

Tôi và Em ngồi đây
Quán thì vắng, cà phê thì đắng.
Hai tâm hồn bình yên phẳng lặng
Hai mắt nhìn nhau, mắt nói gì đâu?

Tôi nhìn Em, Em lặng lẽ cúi đầu
Em không nói, mà trái tim Em nói.
Nó nói điều tôi luôn chờ đợi
Rằng Em nhớ tôi trong những đêm thâu.

Em nhìn tôi, tôi lặng lẽ ngẩng đầu
Tôi không nói, mà chỉ thầm khao khát
Được ôm Em thật chặt vòng tay,
Được yêu Em suốt tháng năm này.

Kí ức cũ ào ạt dâng đầy
Thấm thoắt hạ đã qua rồi đấy.
Tôi vẫn vậy, Em vẫn đáng yêu vậy
Thương nhớ cồn cào dẫu chưa nắm bàn tay.

Tôi ngồi đây, Em vẫn ngồi đây
Quán thì vắng, cà phê ngọt đắng.
(Gần năm năm, bài thơ giờ ngẫm lại
Thương tuổi đời tóc ngã màu xanh)


Tôi ngồi đây, đối diện cùng anh,
Phía trước mặt tách cà phê đặc quánh.
Anh ngồi đó, hồn chia hai mảnh,
Một mảnh vui trong nửa mảnh buồn.

Chẳng ngôn ngữ nào diễn tả hết yêu thương,
Hai đứa đành cúi đầu mà im lặng,
Chẳng có lời nào thâm sâu nghĩa nặng,
Tách cà phê cũng quên mấy thìa đường.

Tôi ngắm anh cho thỏa những vấn vương,
Anh ngắm tôi cho trọn đường nhung nhớ
Mưa trên phố hay lệ sầu rụng vỡ,
Nhắc hôm nào...chuyện xa lắc...xa lơ...

Thời gian trôi, sự đời như giấc mơ,
Cái nắm tay chưa bao giờ được nắm,
Chỉ thầm thương vạt áo dài say đắm
Gót em đi hoa bướm cứ dập dìu.

Cà phê đắng, như giọt đắng tình yêu,
Giờ gặp lại buổi xế chiều nắng tắt.
Ngồi bên nhau, lời giấu lời im bặt,
Trong thâm tâm riêng khoảng trống đợi chờ...

11/2011

17/11/11

Nợ Tình Còn Vương



Nợ Tình Còn Vương
Nguyễn Hiền Nhân
- Trường Phi Bảo

Trả nhau ngày tháng xuân tươi,
Cùng bao tiếng khóc, nụ cười hồn nhiên.
Nổi chìm biển nhớ vô biên,
Anh chôn tâm sự vào miền lãng quên.

Thiệp hồng không thể chung tên,
Mượn vần thơ ghép đôi tên bọn mình.
Thay lời tạ lỗi với tình,
Mong ai, ai hiểu... lòng mình... lúc xa...

Biệt ly trong cõi người ta,
Trăm năm duyên phận không là của nhau.
Gìn lòng hẹn lại kiếp sau,
Giữ cho tim mãi vẹn màu yêu thương.

Ngẫm đời kiếp sống vô thường,
Thì thôi em hỡi đừng vương vấn gì.
Bụi đường lấp dấu tình si,
Anh đi trái đắng, sầu bi rụng đầy.


Nghìn trùng khoảng cách đắm say,
Ai ngờ khoảnh khắc đổi thay xoay vòng.
Hai mùa lá rụng Thu, Đông,
Chỉ còn thoáng chút tang bồng gió trăng.

Dốc đời trót sẩy bước chân,

Yêu đương nặng gánh quằn thân xót lòng.
Nợ tình muốn trả cho xong,
Để em yên phận bên chồng sớm trưa.

Muốn về thăm chốn quê xưa,
Mình hoài niệm thuở đón đưa nhau về,
Môi kề môi, uống đam mê,
Dư âm hạnh phúc não nề trái tim.

Trang đài hờ hững lặng im,
Đường mây rẽ lối cánh chim rã rời.
Giờ mình cuối đất cùng trời,
Làm sao ngõ được những lời luyến thương?

17/11/2011

16/11/11

Sao Để Lòng Giá Lạnh



Sao Để Lòng Giá Lạnh
ĐQL - Trường Phi Bảo



Nửa đêm về sáng trời se lạnh
Chăn ấm tìm nhau ấp giấc nồng
Cơn gió rì rào bên khung cửa
Hỏi rằng em có rét hay không?

Cây lá vào đông run bần bật,
Rơi rơi vàng lá đã khô gầy,
Vội vàng em thức đi làm sớm
Vòi nước thì thầm lạnh cóng tay.


Không có anh chờ góc phố quen,
Ai sẽ dìu em lúc tối đèn?
Công sở tan rồi ai sẽ đó?
Ai sẽ cùng cười nói huyên thuyên?

Tội nghiệp em quá, cô đơn quá,
Đêm nằm thao thức nhớ người xa,
Kéo tấm chăn đơn tìm chút ấm,
Chỉ thấy mùa đông bước chân qua.

Giọt sương còn đọng phiến lá xanh,
Trơ cây lặng khóc lá lìa cành,
Công việc bộn bề nhưng đôi lúc,
Em vẫn thầm thì gọi tên anh.

15/11/2011

14/11/11

Tình Bơ Vơ



Tình Bơ Vơ
ĐQL
- Trường Phi Bảo


Tình thơ em gửi đi rồi
Mà sao mây vẫn bùi ngùi thở than,
Mà sao mưa vẫn lệ tràn
Mà sao câu hát ôm ngàn lời chua.

Tình thơ em gửi ban trưa
Mà sao trời lại mây lùa tối bưng?
Mà sao chiều xuống ngại ngùng,
Giọt sương rơi cũng để lòng xuyến xao?

Tình thơ ngày gửi đêm trao,
Mà sao chỉ một bức rào chắn ngang,
Để cho thơ cũng ngỡ ngàng,
Bước qua rách áo,lỡ làng bàn chân.

Tình thơ một quãng đường gần,
Mà sao đi mãi từ xuân sang hè...
Qua thu vẫn chỉ thầm thì...
Đông tàn thơ vẫn mải đi lối nào.

Tình thơ nhạt quá rồi sao?

Mà sao tim khóc nghẹn ngào thế tim?
Mà sao nhạt nắng bên thềm?
Buồn ai đêm cứ từng đêm thở dài.

Tình thơ tay gửi trao tay,
Mà sao chiều tím mây bay hững hờ.
Lòng mình thương nhớ bơ vơ,
Ngõ về sao chẳng người chờ, người trông.

Tình thơ vò nát cả lòng,
Mà không ai hiểu cho lòng mình thương.
Phải chăng tình đó đơn phương,
Nên tình chỉ thoáng qua đường... phải chăng?

Tình thơ lỡ mối ăn năn,
Gửi cho anh đúng dịp trăng chửa tròn.
Đau tình, thơ cũng héo hon,
Bước qua nhau để vệt mòn nhói tim.

14/11/2011

13/11/11

Một Bức Thư Tình



Một Bức Thư Tình
ĐQL - Trường Phi Bảo


Đêm qua dụi mắt trăng cười,
Vành trăng mười sáu tuyệt vời môi xinh,
Hồ ngời sóng gợn lung linh,
Em ngồi thảo bức thư tình gửi anh.

Mơn man ngọn gió trong lành,
Luồn qua mái tóc,lá xanh dập dờn.
Qua thư em gửi nụ hôn,
Vào trong lãng đãng cuối hồn vu vơ.


Biết tình anh có mộng mơ,
Hay là anh để em chờ đợi anh.
Lời thư viết rất chân thành,
Bao nhiêu thương nhớ đều dành tặng riêng.

Bắc Nam xa thẳm hai miền,
Dù xa mặt, chẳng xa duyên, cách lòng.
Thẹn thùng trăng nép bên song,
Soi hồng đôi má đẹp không... em cười!

Lạ lùng tim cứ bồi hồi,
Bóng anh trong trí mãi thôi... thật là...
Từng dòng, từng chữ thiết tha,
Chút yêu, chút ghét, mặn mà chút say.

Chung vầng trăng ngắm đêm nay,
Hỏi anh, anh có đan tay nguyện cầu.
Với anh, em chẳng tình đầu,
Thì xin vẹn mối tình sau nồng nàn.

11/2011

11/11/11

Lỡ Mộng Tình Thu (2)



Lỡ Mộng Tình Thu (2)
Nguyễn Hiền Nhân - Trường Phi Bảo


Từ khi lỡ mối duyên lành,
Lá hoa bỗng kết đầy cành vườn mơ,
Rã rời lưới nhợ, dây tơ,
Nợ chồng chất nợ, dật dờ nhớ thương.

Bởi mình còn một quê hương,
Anh theo thời cuộc lên đường ngược xuôi.
Giữ yên hồn Nước em ơi!
Chỉ mong sao được trọn đời bên nhau.

Ngỡ tình hạnh phúc mai sau,
Ngờ đâu tình ấy gieo đau đớn lòng.
Bến xưa nhuộm thẳm pháo hồng,
Lồng tre... chim sáo... sổ lồng... sáo bay...


Em giờ con bế trên tay,
Trong song cửa nhớ người ngoài chân mây.
Giá xưa đừng quá thơ ngây,

Có đâu ôm mộng ước gầy héo hon.

Chữ Tâm hay tất lòng son,
Với em, anh vẫn thề non hẹn lòng.

Chí hùng nặng nợ núi sông,
Tình vào khoảng trống nụ hồng chênh chao.

Thế gian như giấc chiêm bao,
Tiếc duyên chỉ được ngọt ngào chút thôi!
Rượu tình anh nếm mềm môi,
Còn rượu hợp cẩn giao bôi nhường người...

Tầm xuân trong héo ngoài tươi,
Làm sao thắm lại nụ cười mùa Thu?
Bướm vàng lạc bóng mù u,
Mênh mang ký ức lời ru nghẽn lòng.

Tàn Thu lá đổ... sang Đông,
Đường xưa mây trắng vẫn bềnh bồng trôi,
Lạnh hồn nhạt dấu son môi,
Mình anh cam chịu đơn côi tháng ngày.

Mặc đời gió cuốn trăng lay,
Lấy nhau chẳng đặng mộng dài suối thơ

Ái ân dù chỉ trong mơ
Cũng làm ấm lại đôi bờ tim yêu

Cánh cò cõng nắng ngang chiều,
Thời gian góp nhặt thật nhiều chuyện xưa.
Mộng tình... anh đợi dưới mưa,
Thấy em vớt lá tìm mùa thu xa...


(11/2011)

Lỡ Lối Thu Qua



Lỡ Lối Thu Qua
ĐQL
-Trường Phi Bảo


Ngúng nguẩy Thu đi mãi chẳng về
Mang cùng cả những nỗi đam mê
Lời yêu hẹn giữa trời sao sáng
Đã bạc màu sương gió hẹn thề.

Mãi đợi Thu quành sau lối mộng
Bàn chân vẫn lạc giữa chiều tan
Bàng hoàng dẫn tới đêm Đông buốt
Gõ nhịp chân côi giữa núi ngàn.


Có lũ chim rừng bay nháo nhác,
Tìm gót Thu xa lạc cuối mùa,
Hững hờ ngọn gió se sợi khói,
Nhạt cả trời mây tím sắc xưa.

Chưa chớm đông mà xót chi cây,
Trơ cành hiu hắt tiếc lá gầy.
Hứng giọt thời gian trên đáy mắt,
Mơ màng Thu tới từng phút giây.

Lỗi hẹn - sao lòng không cách biệt,
Thu Cảnh đâu rồi hỡi Thu Tâm?
Non nước vòng tay ôm bóng Nguyệt,
Lạc điệu âm ba khúc Dạ Cầm!

11/11/2011

28/10/11

Tình Mộng Duyên Thơ

Tình Mộng Duyên Thơ
Trường Phi Bảo -
Nguyên Thạch


Bến thơ, khách đợi, thuyền chờ,
Sông trăng hẹn ước đôi bờ tình Ngâu.
Nhờ chim ô thước bắc cầu,
Cho duyên mình chút mộng đầu thắm xanh.


Thắm xanh vạt áo thiên thanh,
Lòng em dãi yếm mỏng manh một màu.

Đợi ngày nên nghĩa trầu cau,
Tựa cha yêu mẹ qua màu mắt xưa.
 
Chờ nhau,chờ mấy cho vừa,
Như khung dệt lụa chờ mùa tằm tơ.

Quá giang một nhịp trong thơ,
Cho lòng nở đoá hoa mơ đầu đời.

Trăng thu, ơi bóng trăng ngời,
Thuyền yêu trĩu nặng vạn lời nhớ thương.
Đón em về bến tiêu tương,
Đượm câu tri ngộ ngát hương trùng phùng.


Tơ lòng muôn kiếp còn rung,
Hồn em ý nhạc say cung nhiệm mầu.
Nguyện bên nhau tới bạc đầu,
Trăm năm vàng đá tình sâu thẳm tình.

10/2011

25/10/11

Ngàn Xưa Áo Tím

Ngàn Xưa Áo Tím
Trường Phi Bảo - Nguyên Thạch
 
 
Giá mà có thể vùi chôn,
Ngàn muôn thương nhớ khơi nguồn bấy lâu.
Giận mình dại bước qua cầu,
Để cho sắc áo
phai sầu dáng anh.

Chữ tình,
chữ hiếu chòng chành,
Em đi
mà dạ chẳng đành quay đi.
Bên tình,
bên hiếu trách gì?
Thương em chớ hiểu lầm chi
nhé người!
Áo hoa gởi lại bên đời,
Trả cho anh
áo một thời mộng mơ.

Giờ mình em
lạnh bơ vơ,
Dù chồng bên cạnh,
thờ ơ vẫn mình.
Nhớ vòng tay
thuở ân tình,
Nhớ anh trìu mến
với tình đắm say.
Thương tà áo tím bay bay,
Chạnh lòng tưởng tiếc những ngày bên nhau.

Đẹp gì sắc áo cô dâu,
Hồng đôi cánh nhạn
thẳm màu thủy chung.
Đàn chừ lỡ phím sai cung,
Đường xưa,
lối cũ não nùng bóng mây.

Vô duyên
vô nợ thế này,
Khó mong có dịp sum vầy
thì thôi...
Áo đen
buồn bã lệ rơi
Chỉ mong anh vẹn nụ cười ngày xưa.

Những ngày xưa ấy...
Dưới mưa.
Bồi hồi áo trắng.
Đợi đưa em về
Nụ hồng vạt trắng mân mê.
Ngỡ câu ước mộng.
Dệt thề trăm năm.

Những ngày xưa ấy... Xa xăm.
Sao lời nguyện ước trăm năm vút rồi.

Hoa soan vẫn nở bên đồi.
Đâu người tình cũ.
Bồi hồi nhói đau.

Ngẫm đời.
Lẫn lộn vàng thau.
Tình sâu đậm vẫn quên nhau.
Theo chồng.

Mây chiều nửa tím nửa hồng.
Hoang vu đồi cũ tình nồng đã bay.
Tình xưa.
Trốn cõi chân mây.
Chỉ mưa lất phất đắng cay nhớ tình.

Ngày xưa.
Đôi bóng chung hình.
Bây giờ.
Bóng lẻ chỉ mình lẻ loi.
Đồi thông hờ hững trăng soi.
Nửa vầng đơn chiếc.
Nửa soi bên nàng.
Nhớ xưa...
Áo trắng viền vàng.
Tóc cài lan tím lên ngàn tình du.

Nhớ xưa...
Trời trở vào thu.
Ai dìu vạt trắng viễn du lên ngàn.
Đồi mơ nằm cạnh luống vàng.
Ấm đôi lồng ngực ngút ngàn tình mơ.
Vùng trời mộng.
Khối tình thơ.
Thiên thần dệt mộng đôi bờ mi cong.
Trăng thanh rừng lá thu phong.
Tay anh làm lượt em hong tóc huyền.
Cành thu xoãi cánh chim Quyên.
Có con chép trắng chào Duyên bên hồ.

Những ngày xưa ấy điểm tô.
Cho đời ngây ngất.
Tình thơ đượm mầu.
Ngày xưa...
Mình chẳng sang giầu.
Nhưng trời hạnh phúc.
Giang đầu có nhau.

Tình.
Đời.
Thay đổi thật mau.
Anh không nở trách.
Chỉ đau phận mình.
Đá vàng.
Những tưởng chung tình.
Phải chăng trời đoạ.
Đôi mình chia ly.

Ngày xưa ơi đến làm chi.
Duyên tan.
Tình đợi biết khi nào về.
Nói chi lời nguyện ước thề.
Hẹn chi trọn kiếp phu thê.
Đau lòng.

Kiếp này.
Em ở với chồng.
Dẫu gì cũng đã sang sông mất rồi.
Đừng thương.
Đừng tiếc.
Phận tôi.
Tuyền đài mang dấu.
Đơn côi cõi trần.
 
Những ngày
yêu dấu xa rồi,
Còn chăng chỉ có
lệ rơi năm đầy.
Tháng dài
mộng chẳng ai xây,
Mình em ôm ước hẹn gầy héo hon.

Thương sao
mùi tóc mạ non,
Với màu áo trắng
lúc còn ngây thơ.
và giờ tất cả
như mơ,
Người em thuở ấy
bây giờ sang ngang.

Ai làm
hoa  - bướm ly tan?
Ai gieo
chi mối phũ phàng
hở anh?
Ai ngăn vách?
ai xây thành?
Cho duyên mình khổ
cho tình mình đau!

Thôi đành
hẹn lại
kiếp sau
Tơ duyên ngắn ngủi
phận nào dám mong
Gắng vui,
em sống cạnh chồng.
Ai hay con sáo
trong lồng kêu than.

Chuyện tình
hai đứa dở dang, 

Em ngồi
may lấy áo tang để dành.
Vĩnh biệt nhé chiếc áo xanh,
Buồn cho áo tím,
không thành nợ duyên.

Mai sau nhắm mắt
vẫn nguyền,
Theo anh xuống chốn cửu tiền
nên đôi. 


07/2007

Màu Áo Sang Sông

Màu Áo Sang Sông
Nguyên Thạch
- Trường Phi Bảo

Ngày xưa.
Còn bé.
Áo hồng.
Bây giờ.
Áo trắng.
Theo chồng về bên.

Mân mê.
Áo lụa.
Buồn tênh.
Anh len chỉ tím.
Viền trên lụa vàng.

Năm xưa.
Ngơ ngẩn nhìn nàng.
Lòng nghe dịu vợi.
Ngút ngàn thương yêu.

Cảm linh.
Tình sẽ cô liêu.
Hồn Anh tràn ngập.
Bão chiều tuyết đông.

Thu sang.
Em bước theo chồng.
Thướt tha áo cưới.
Bềnh bồng tóc mây.

Về bên ấy.
Em có hay ?
Người bên góc phố.
Trên tay lụa vàng.

Áo .
Anh chưa kịp trao nàng.
Để nay nhìn áo.
Ngút ngàn thương đau.

Ước mơ.
Đợi dịp nhẫn trao.
Se tơ.
Duyên thắm.
Dạt dào bể yêu.

Nhẫn buồn.
Lụa héo.
Cô liêu.
Tình theo con nước.
Tiêu điều đợi trông.

Người tôi mơ.
Đã có chồng.

Vàng phai.
Lụa úa.
Tình hồng chân mây.

Ngày xưa
Thơ dại đâu còn
Buồn vương áo mỏng
Lối mòn về thăm
Áo hồng thuở ấy xa xăm
Chọn màu áo tím âm thầm thủy chung

Ngày xưa
Được sánh vai cùng
Áo em màu trắng trẻ trung học trò
Hồn nhiên
Chung một chuyến đò
Bên anh hò hẹn chơi trò rước dâu

Áo trắng giờ bước qua cầu
Đêm đêm nức nở
Gục đầu bên song
Người xưa không phải
...là chồng,
Vàng phai sắc áo
Mênh mông trời chiều

Đôi tà áo cưới mỹ miều
Em về bên ấy cánh diều đứt dây
Cỏ xanh,
xanh tận chân mây
Em về bên ấy đong đầy xót xa

Bao năm cách biệt quê nhà
Nay về thăm lại
Nhận ra người tình
Áo đen bó gọn thân mình
Người xưa cay đắng gợi tình hôm xưa.

Trời không mưa
Cũng đổ mưa
Chưa vui sum họp
...chừ đưa tiễn rồi
Trao nhau tấm áo chia phôi
Niềm thương gởi lại bồi hồi con tim.

07/2007

Lỡ Làng



Lỡ Làng 
Huyền Minh - Vũ Kim Thanh - Nguyenngoat - Nét cố đô - HKBT - Trường Phi Bảo

Thôi rồi ta đã mất nhau!

Nửa vầng trăng khuyết tìm đâu, hỡi người?
Còn đâu môi mắt tuyệt vời
Còn đâu ân ái một trời yêu thương

Còn đâu mái tóc Dạ Hương

Bàn tay ấp ủ ngàn chương thơ tình

Đành... quên chuyện của đôi mình

Đành... quên hai tiếng trung trinh thuở nào

Ngỡ là bóng nắng hư hao

Chìm trong đáy mắt biết bao ân tình

Phương nào còn ánh bình minh

Hong từng nỗi nhớ chúng mình xót xa

Giờ đây cách biệt chia xa

Em về phương ấy, còn ta... bẽ bàng

Nỗi buồn đọng nét đài trang

Thôi rồi thuyền đã sang ngang... thôi rồi
Giữa dòng lệ đắng vành môi
Đục trong con nước ai người khóc em.


Trích từ topic Theo vần lục bát của Nét cố đô

Nguồn: VNthuquan