Tổng số lượt xem trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn 08 - Vết Thương Lòng (Thơ 2011). Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 08 - Vết Thương Lòng (Thơ 2011). Hiển thị tất cả bài đăng

12/11/11

Tri Ân Thơ và Đời



Tri Ân Thơ và Đời
Trường Phi Bảo


Quý Thơ, quý ở tấm lòng,

Cảm ơn ai đã có lòng sẻ chia.
Dám đâu vần ý tách lìa,
Chê khen tội lắm lia thia miệng đời.

Thơ là khúc ruột nằm nôi,

Ru nhau tình nghĩa mặn mòi sắc hương.
Khuôn hồn vuông vức yêu thương,
Xoay tròn hạnh phúc, đo lường thời gian.

Cho mình khoảnh khắc đa mang,

Vui buồn thẳng lối chung đàng vào tim.
Cảm ơn người cất công tìm,
Một vần thơ đẹp lắm niềm cảm thông.

Quý thơ, trọng ở tấm lòng,

Thắp lên chút lửa cho hồng tình thân.
Xin được tỏ mối tri ân,
Muôn phương - khắp chốn - bạn gần - bạn xa.

Tri ân tình mẹ, nghĩa cha,

Thơ tôi một góc quê nhà ấp ôm.

13/11/2011

Ngày Về Quê Cũ



Ngày Về Quê Cũ
Trường Phi Bảo


Cố hương, ơi hỡi cố hương!

Ra đi nhầm tưởng vô phương trở về.
Ngậm ngùi vạt áo vân vê,
Chân vui níu đất, tóc thề quá lưng.

Tình quê muối mặn cay gừng,

Tham sang phụ khó, đã từng... muối dưa.
Trở về với tuổi thơ xưa,
Nghe hồn vẫn dậy gió mưa trong lòng.

Lần về theo có cả chồng,

Rưng rưng mắt lệ hai dòng xót xa.
Hương đồng nội cỏ diết da,
Nhờ gió gởi chút thật thà con tim.

Thời gian lặng rót nỗi niềm,

Cố hương ơi! vẫn từng đêm ngóng về.
Giờ về vá mảnh trời quê,
Hoa râm điểm trắng cơn mê xế chiều.

13/11/2011

11/11/11

Dạ Cầm Thu Khúc



Dạ Cầm Thu Khúc
Trường Phi Bảo


Có lũ chim rừng bay nháo nhác,
Tìm gót Thu xa lạc cuối mùa,
Hững hờ ngọn gió se sợi khói,
Nhạt cả trời mây tím sắc xưa.

Chưa chớm đông mà xót chi cây,
Trơ cành hiu hắt tiếc lá gầy.
Hứng giọt thời gian trên đáy mắt,
Mơ màng Thu tới từng phút giây.

Lỗi hẹn - sao lòng không cách biệt,
Thu Cảnh đâu rồi hỡi Thu Tâm?
Non nước vòng tay ôm bóng Nguyệt,
Lạc điệu âm ba khúc Dạ Cầm!

11/11/2011

9/11/11

Tơ Tưởng



Tơ Tưởng
Trường Phi Bảo


Tơ tưởng bóng người hay bóng ma,

Nửa đêm trở giấc gối lệ nhoà,
Tìm đâu... đâu biết... đâu tìm lại,
Dư ảnh một thời yêu thiết tha.

Muốn tỏ cạn lòng chút thơ ngây,

Chiều thu lá rụng buốt hồn cây
Ai về ngang ngõ ngày xưa ấy,
Nhặt giúp giùm ai mộng ước gầy.

Nguồn cơn chưa rõ... thật khổ tâm!

Trăng vén màn đêm khẽ khóc thầm,
Trũng sâu đôi hố sầu kỷ niệm,
Thương nhớ riêng mình mãi trầm ngâm.

Tương tư giờ chỉ nhúm xương khô,

Người bỏ tình đi xây nấm mồ,
Lạnh lẽo không tìm ra hương khói,
Biết khấn vái gì trong giấc mơ.

09/11/2011

Chiếc Bánh Vẽ



Chiếc Bánh Vẽ
Trường Phi Bảo


Chỉ chút mẩu bánh ngọt,
Không đủ nhét kẽ răng.
Biết tánh anh hảo ngọt,
Nên bánh lại thèm ăn.

Em vẽ ra chiếc bánh,
Nhìn no mắt hay chưa?
Bụng anh thì quá rỗng,
Ngắm sao thoả được lòng.

Bánh dâu tây màu hồng,
Béo thơm hương vị sữa.
Bánh sô cô la nữa,
Đậm đà hương ngày xưa.

Chiếc bánh nào cũng ưa,
Nhịn cơn thèm chẳng đặng,
Anh cứ lại tìm mua,
Ăn một lần ngấu nghiến.

Đợi khi túi cạn tiền,
Anh mới thầm tiếc rẽ,
Ngắm hoài chiếc bánh vẽ,
Thương mối tình đầu tiên.

09/11/2011

8/11/11

Mong Anh



Mong Anh
Trường Phi Bảo


Mong anh như lửa mong rơm,
Mượn đời ít gạo thổi cơm lót lòng.
Nhỡ mai trời trở gió đông,
Vẫn còn chút lửa than hồng biếu nhau.

Mong anh như trầu mong cau,
Phải duyên phải nợ thì mau theo về.
Khát tình đói lã cơn mê,
Môi khôn ngậm mấy câu thề cho yên.

Mong anh như bến mong thuyền,
Thuyền chưa bến đổ gió liền đẩy đưa.
Tóc em sợi vắn, sợi thưa,
Ước gì hoá phép làm mưa níu chàng...

08/11/2011

7/11/11

Lửa Tình Mùa Đông




Lửa Tình Mùa Đông
Trường Phi Bảo


Gần gần em thêm chút nữa,

Xích gần, gần nữa nha anh!
Em khát vòng tay chan chứa,
Cả nụ hôn nồng ngày xưa.

Bập bùng ngọn lửa trong đêm,

Thắp sáng muôn vạn nỗi niềm,
Tí tách, lập loè, nhen nhúm,
Sợi khói nào vương mắt em.

Em đi tìm lại tia nắng,

Mùa đông đánh cắp mất rồi,
Anh chạy theo em nhặt nắng,
Lạc lòng, hai trái tim côi.

Lửa nào ủ nóng đôi môi,

Lửa nào sưởi hồn ấm áp,
Lửa tình yêu xua bão táp,
Anh bên em thắm xuân đời.

Anh bên em thắm xuân cười,

Tàn đông thôi không gió chớm.
Cùng anh chung tay em nhóm,
Một đời ngọn lửa hồng tươi.

06/11/2011

6/11/11

Bỏ Phố Lên Rừng



Bỏ Phố Lên Rừng
Trường Phi Bảo


Có chiếc cầu bắc ngang suối,

Thác ghềnh, dốc đá, đèo cao...,
Hương rừng thơm trong gió mới,
Muôn sắc bừng lên khát khao.

Ở đây vắng tiếng ồn ào,

Không đèn ngọn xanh, ngọn đỏ,
Ở đây bụi mù không có,
Chim chóc suốt ngày líu lo!

Không có đường mòn in dấu,

Êm nghe sỏi đá kêu đau,
Núi cao rồi cao thêm nữa,
Biết tìm sợi nắng nơi đâu?

Đêm đông ngàn sao lấp lánh,

Ấm nồng đôi mắt long lanh.
Em đốt lá khô tìm lửa,
Anh cười nhấp bát chè xanh.

Bỏ phố lên rừng tìm vui,

Sắt se cái lạnh màn trời,
Ngọn lửa say men bốc cháy,
Đắm đuối nụ tình thơm môi.

06/11/2011

4/11/11

Khắc Khoải



Khắc Khoải
Trường Phi Bảo


Mưa gõ nhịp sầu trên vách mơ

Sóng vỗ biển xa khát bến bờ
Tàn canh khắc khoải xua cơn mộng
Cắn bút tìm hoài một ý thơ.

04/11/2011

Kiếp Người Mua Khổ Làm Duyên Sao Đành



Kiếp Người Mua Khổ Làm Duyên Sao Đành
Trường Phi Bảo


Bảo rằng không hẹn với đời,

Cớ sao nông nổi làm người thế gian.
Đêm thu mắc võng tình tang,
Trăng soi rặng liễu mơ màng bóng tiên.

Ngủ quên ở trước cửa thiền,

Giăng mưa, thả gió, khuấy duyên, động mùa.
Lá yêu rụng thẳm sân chùa,
Lá đa em quét, lá bùa anh xin.

Nhặt chi chiếc lá đa tình,

Tơ vương tiếng mõ rập rình ngõ khuya.
Hồi chuông thanh tịnh sẻ chia,
Lòng trần, tâm dứt, ý lìa bến mê.

Hồn em muôn nhánh bồ đề,

Câu kinh đắc quả lại về non Tiên.
Tình anh không thệ, không nguyền,
Kiếp người mua khổ làm duyên sao đành.

04/11/2011

3/11/11

Giữa Ngã Ba Lòng



Giữa Ngã Ba Lòng
Trường Phi Bảo


Con đường ngoằn ngoèo gấp khúc.

Nào đá, nào sỏi,
có cả chông gai,
và dốc lầy.
Đi đằng Đông hay bước đằng Tây?
Bắc, Nam hai phía chông chênh quá!

Người con gái cố níu tuổi xuân qua,

Một thiếu nữ nay thành goá phụ,
Lão bà ngồi dỗ cháu hát ru,
Dòng đời vẫn xô bồ bát nháo.

Mình đã đi qua nhiều chỗ nương, chỗ náo,

Muôn nẻo đường tình, lắm lối điêu ngoa.
Nào chua, nào chát, đắng khế, ngọt cà,
Cái ngã ba vẫn làm lòng bối rối.

Muốn rẽ..., nhưng mà thôi...,

Nán chờ người,
người xa xôi cách trở.
Lỗi hẹn cả trong mơ,
Giờ ngẫm lại tóc đà lay sợi bạc.

Mình soi mình ngơ ngác,

Giận cả chiếc gương, hững hờ chi cán lược.
Nhiều năm rồi sao vẫn chẳng đổi thay,
Không ngõ tắt loay hoay hoài ngõ cụt.

Đàn bà goá cần chi chăm chút.

Dung nhan lỡ mùa nhạt dấu chân chim.
Nhờ đêm giấu nỗi niềm,
Ngã ba lòng đâu nở bước thêm.

03/11/2011

2/11/11

Em Đã Khôn Rồi



Em Đã Khôn Rồi
Trường Phi Bảo


Cái bẫy tình giăng mắc vướng đường tơ,
Em nông nỗi, em dại khờ, vấp ngã,
Đã biết khôn chưa hay còn nhẹ dạ?
Cứ cả tin yêu, và cả tin người!

Em tin anh như tin đức Chúa trời,
Tin tình yêu trên ngôi cao vĩnh cửu.
Dối trá nào làm trái tim mưng mũ,
Vết thương lòng trở gió lại tấy đau.

Chiếc lá trên cây vì sao rớt nhàu?
Mặt trăng tròn do đâu trăng khuyết?
Hoa nở hoa tàn? thời gian khắc biết,
Trái tim anh cũng lắm nẻo, lắm đường.

Mật ngọt chết ruồi, bướm say nhuỵ hương,
Em yêu bằng tai, anh thương bằng mắt,
Từ lúc gặp... lửa đương hồng chốc tắt,
Tỉnh ra chưa hay vẫn cứ lỡ lầm.

Trên đời này đâu nhất thiết mỗi anh,
Em không u mê nghe lời dụ dỗ,
Em đã khôn rồi lót rơm làm tổ,
Dẫu bao lâu em đợi đúng duyên mình.

Dẫu bao lâu son sắt một bóng hình,
Đừng đem trăng gió ru hồn em nữa.
Tình yêu sẽ muôn đời luôn chan chứa,
Riêng tặng người chưa thất hứa với em.

02/11/2011

Ngã Ba



Ngã Ba
Trường Phi Bảo

Em hiểu rõ
tình chỉ cơn mộng ảo,
Cớ sao thầm...
mong đợi áo tình chung.
Tới ngã ba rồi,
chẳng thể bước cùng,
Đành rẽ lối chia đường nhau anh ạ!

Đâu đành lòng
xin làm người xa lạ,
Em tự bao giờ
sa ngã vào thơ.
Để anh mong, anh ngóng
ở trong mơ,
Cho tình được dại khờ thêm chút nữa.

Cái ngã ba muôn đời
nhiều chọn lựa,
Trái, phải, ngang, dọc ,
lối ngược, lối xuôi,
Rẽ lối nào thì cũng vẫn thế thôi.
Cứ phải bước lẻ loi mình... rất chán!

Anh hiện ra thấp thoáng,
Đôi mắt đêm sáng hoắc dị thường.
Không còn thấy ngã ba, ngã bảy,
Chỉ thấy anh chờ một góc yêu thương.

02/11/2011

1/11/11

Nửa Chừng Thu



Nửa Chừng Thu...
Trường Phi Bảo

Bên dòng soi bóng
Tìm hương một người
Xa quá khoảng trời
Một thời tóc rối


Hương đồng cỏ nội
Dịu dàng áo hoa
Bướm lượn đôi tà
Mượt mà thu chớm


Qua sông khuất bến
Con đò chênh vênh
Em về nhặt nhạnh
Kỷ niệm mình ên


Nương theo lối gió
Tìm dấu thu xưa
Lá theo mùa chết
Lặng hàng cây đưa


Em đã cùng anh
Đi qua mùa thu
Nửa chừng thu lạc
Xa càng thêm xa

Xa càng thêm xa
Đôi ngả đôi đường
Tình chia hai lối
Mộng còn ai vương

01/11/2011

Mơ Thu Tình Cũ



Mơ Thu Tình Cũ
Trường Phi Bảo


Anh xa bỏ lại mùa đông

Gối chăn khát giấc mặn nồng
Em đợi thu về hâm nóng
Mà thu cuối nẻo mênh mông

Khóm hồng em trồng thu trước

Thu sau hồng chửa trổ bông
Ngõ vắng đôi ba lần ngóng
Thất thỉu mùa thu đi rong

Thu tím lụa là mắt ai

Hồng em úa lá tàn phai
Ngẫm thương người ngoài biên ải
Giờ này rét lạnh đôi vai

Vụng về đan chiếc áo xanh

Viền thêm nỗi nhớ long lanh
Gởi nắng hồng mùa thu cũ
Khơi ấm lòng em với anh

Khơi ấm lòng em với anh

Giữa trời ôm súng cầm canh
Mùa đông đan tay gối mộng
Mơ thu tình ngọt giấc lành


01/11/2011

31/10/11

Sông Anh Vớt Bóng Mơ Huyền Dáng Em



Sông Anh Vớt Bóng Mơ Huyền Dáng Em
Trường Phi Bảo


...
Triền sông cỏ lối bụi hồng,
Đò ai lạc bến giữa dòng thêm thương.
Tối trời, lỡ bước dọc đường,
Nhà ai thấp thoáng trong sương khói mờ.

Muốn xin góc nhỏ trọ nhờ,
Chốn quen cảnh cũ vẫn ngờ ngợ đây.
Vạc kêu dưới ánh trăng gầy,
Nhẹ tay gỏ cửa lòng đầy rối ren.

Gương nga rón rén khêu đèn,
Bóng người con gái thật hiền - Chào anh!
Ngỡ ngàng buộc lọn tóc xanh,
Ngỡ ngàng bốn mắt đưa nhanh ngỡ ngàng.

Giọt mưa hay giọt lệ tràn,
Mắt xưa khép lại hai hàng mi cong.
Giờ em tay bế, tay bồng,
Thương cha, nhớ mẹ theo chồng về thăm.

Em cài chặt cửa trăm năm,
Anh như tượng đá lạnh căm hiên ngoài.
Trời già cay nghiệt lắm thay,
Đùa dai đến nổi đoạ đày chi nhau.

Rì rào ngọn cỏ lao xao,
Bến xuân thơ thẩn đò nào hiểu cho.
Lời thề thuở đó hoá tro,
Biết mình muộn... vẫn gọi đò... đò ơi!

Đành thôi lửa tắt nguội đời,
Chút tình gói lại tặng người... vô duyên.
Ván xưa đem đóng thành thuyền,
Sông anh vớt bóng mơ huyền dáng em.

Tìm hương, hương nhạt môi mềm,
Tìm em, em đã êm đềm lặng sâu.
Sang ngang chi lỡ mộng đầu,
Còn anh, anh đứng bên cầu ngó mong.

Thương người cách bến ngăn sông,
Nước trôi hai ngả buồn không lục bình?
Ngàn sau riêng đợi một mình,
Kiếp sau hẹn lại với tình em thôi.

31/10/2011

29/10/11

Bão Thổi Thơ Bay



Bão Thổi Thơ Bay
Trường Phi Bảo


Chạm vào đời... đời khô như... ngói
Chạm vào thơ... thơ dỗi... thơ hờn
Người muốn xa mà lòng muốn níu
Chạm vào tim... chỉ thấy cô đơn

Xung quanh ta ảo mộng chập chờn
Đời lẫn thơ nhập nhằng không rõ

Dốc hết tình, tình không mà có
Dốc hết lòng, ai hiểu lòng thêm
Dốc hết đời, nghiêng, chìm, trôi nổi
Dốc hết mình bão thổi thơ bay

Trời sinh chi đỏ má hồng thay
Úa như lá sớm phai như sắc
Tàn như bông, mệnh lay gió lắc
Rụng thì xuân hiu hắt mùa sang

Thời đại nào cũng phải đa mang
Phận dở dang, muộn màng, ngang trái
Mười hai bến một đời con gái
Trong nhờ, đục chịu... biết oán ai!

30/10/2011

Lụy Vương Con Đò



Luỵ Vương Con Đò
Trường Phi Bảo


Đất trời bỗng hoá mênh mông

Thân tôi bé mọn ngùi trông đôi bờ
Quê cũ giờ quá mịt mờ
Đò ơi sao chẳng nán chờ tôi theo
Đời trôi nổi tợ cánh bèo
Gió mưa bão giật đò neo xứ nào

Gọi đò trong giấc chiêm bao

Mà sao đò mãi dạt vào bến mê
Thấy người tóc rủ sơn khê
Vắt vai một mối tình quê qua hồn
Tiếng ai văng vẳng bên cồn
Như than, như oán, như hờn, như thương.

Muốn về thăm lại cố hương

Muốn sang sông phải luỵ vương con đò
Con đò gác mái co ro
Niềm yêu đành gởi cánh cò bay ngang
...

29/10/2011

28/10/11

Nửa Đêm Đọc Thơ Chị



Nửa Đêm Đọc Thơ Chị
Trường Phi Bảo
Tặng cô Tuyết Tuyết

Người đi gió bụi về đâu

Tình quê chia nửa đôi câu thơ buồn
Gửi người mối chỉ yêu thương
Sắt se trong dạ tơ vương rối lòng

Ai chờ, ai
đợi, ai trông
Bến thời gian vẫn hoài mong chút tình
Chị tôi tủi phận ru mình

Chợ đời mưa nắng nhọc mình đắng cay

Xưa chưa buộc chỉ cổ tay

Nên người như cánh chim bay ngút ngàn
Nửa đường gẫy gánh duyên mang
Thế là... là hết... nhỡ nhàng thế thôi

Người đành
lỗi hẹn sao người
Muốn chia lửa ấm cho đời hồng thêm
Chị ngồi gọt giũa nỗi niềm
Rồi đem cõng chữ qua tim nghẹn ngào

Hạt xuân
lặng rớt má đào
Sương pha mái tóc ngã màu mây xanh
Mà người gió thoảng qua mành
Lạnh vầng trăng khuyết sầu năm canh sầu

Riêng tôi trở giấc đêm thâu

Mượn vần thơ chị gối đầu tầm hương.

28/10/2011


"Những chữ được in đậm"
là tiêu đề thơ của nhà thơ Nguyễn Tuyết Tuyết trong tập thơ Cõng Chữ - NXB Văn Học - 2011

27/10/11

Gọi Đò



Gọi Đò
Trường Phi Bảo


Gọi đò... í ới... ơi đò...,

Sao đò xa bến... hỡi đò... tội tôi!
Đừng chia con nước rẽ đôi
Cho tình tôi phải lỡ bồi như sông

Gọi đò, đò mãi xuôi dòng,

Khổ thân tôi phải nhọc công nán chờ.
Là xa, xa mãi giấc mơ,
Đau lòng tôi lắm đò hờ hững chi.

Người yêu tôi hoá gốc si

Ngóng tôi, tôi ngóng, tôi đi, người sầu.
Đò trôi dạt! đò về đâu?
Nhốt tôi vào cảnh bể dâu sao đành...

Bẽ bàng hoa khế, hoa chanh

Khô cau, héo lá trầu xanh vườn nhà
Gọi đò... ơi í... ơi à...,
Gió đưa, gió đẩy, đò xa... xa vời...

Nhẫn tâm chia cắt sao trời

Duyên tình tôi với duyên người tôi yêu
Lạ quê, khản giọng, lạc chiều
Đò đâu? tôi đứng vẹo xiêu cả hồn.

27/10/2011