Tổng số lượt xem trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tạp Văn (2011). Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tạp Văn (2011). Hiển thị tất cả bài đăng

12/7/12

Vu Vơ Đôi Dòng


Vu Vơ Đôi Dòng
Trường Phi Bảo


Mái Thơ cũ lộp ton cho nhà mới. Nỗi Buồn xưa dựng vách ngăn lòng, cố kiềm nén Cảm Xúc, cây Đa Đoan đã mọc ngay trước ngõ, mà Hình Bóng ngày nào như bóng Cá bóng Chim.
Lối Nhớ đường Mơ, Nàng quen cứ đi vòng, Trăng cong vành uốn éo, rặng Liễu thưa, đợi Ai? chờ Ai? mà Năm Tháng già nua. À há... không chia tay Quá Khứ mà nối liền Dĩ Vãng chát chua. Nàng đã quen.
Cà phê đắng hay giọt Tình đắng, mênh mang mênh mang, sâu lắng đêm Nguyện Cầu, cô gái hết đồng trinh, người đàn bà chưa chồng mà ở goá. Chỉ còn chất Thơ khuấy bỏng Tâm Hồn...

12/07/2012

21/1/11

Với anh


Với anh
Trường Phi Bảo


Chưa một lần đối diện,
Chưa một lần trìu mến nhìn nhau,
Chưa một lần khóc, cười hay trao lời yêu thương, ngọt mật...
Vâng, vẫn còn nhiều cử chỉ khác, chằng hạn như chưa một lần tay nắm, chưa một lần sắp lịch hẹn, thời gian chỉ là một khoang tàu chuyển giao tình cảm hình dung giữa suy nghĩ và nỗi nhớ... Cuối cùng còn sót lại mấy vần thơ...


Ta nhận ra nhau khi cuộc sống bộn bề nhiều lo toan, trăn trở... Ta nhận ra nhau chỉ khi ta một mình... cô đơn tô vẽ sự lẻ loi, khát khao về tình yêu, về bờ bến, về một người đàn ông của trăm năm càng quẩn quanh trong trí... Cuối cùng anh cũng đến. Ta cảm nhận hơi thở anh thật gần, vòng tay anh thật ấm, giọng nói anh thật nhẹ... hưong xuân như phảng phất quanh phòng.

Anh vượt muôn trùng xa, anh đến bên lòng thiết tha qua tư tưởng. Chẳng có trở ngại gì có thể cản được hai tâm hồn bay bổng trong nhau. Anh làm tim ta thao thức, rung cảm, rúng động, nhịp đập không mấy tự nhiên, có lẻ ta lại bắt đầu yêu, xin cảm ơn thật nhiều những khoảnh khắc chung mơ, những vần thơ chấp chới, xô lệch câu văn nghiêng ngả rất đời thường.

21/01/2011

20/1/11

Chỉ Chừng Đó Thôi

Chỉ Chừng Đó Thôi
Trường Phi Bảo


Anh sẽ là người đứng bên bờ dĩ vãng!
Tôi hiểu cả khi nhìn sâu vào đáy mắt ấy, đôi ba phút do dự, năm sáu giây tiếc nuối, và khoảnh khắc bao giờ cũng đầy những suy tư, làm sao có thể lấp đầy một khoảng trống vô hồn giữa chúng ta.

Yêu là yêu thật khó mà giải thích, khi bàn tay chợt thả, rồi chợt bắt một bàn tay. Một bàn tay đang trong một bàn tay, đột nhiên trơ trọi vì bàn tay kia bất giác thu về, trái tim cũng muốn rớt ra từng mảnh.

Mảnh vui, mảnh buồn, mảnh nào cũng là của chung, nhưng khi ghép đôi lại
mảnh chung ấy chỉ như là kỷ niệm. Đừng đổ lỗi cho định mệnh, đừng trách đất than trời, chẳng ai muốn đổi thay khi mình có duyên mà không nợ, nếu muốn hẹn kiếp sau... chi bằng đừng gặp nhau thì hơn.

Lòng đã nhủ như thế... cố quên lại càng nhớ. Anh quay đi, tôi hụt hẩng. Mọi con đường đều dẫn đến hạnh phúc, tại sao hạnh phúc không dành riêng cho chúng tôi, mà hạnh phúc là sự xẻ chia, chịu đựng, là bổn phận và trách nhiệm...

Muộn màng anh, muộn màng tôi, đò ngược, đò xuôi không chuyến nào chung đôi...Có lẻ anh muôn đời, anh chỉ là người đứng bên bờ dĩ vãng. Vâng, chỉ như thế thôi!

20/01/2011

Suy Tư Tình Yêu

Suy Tư Tình Yêu
Trường Phi Bảo


Có lẻ ta sinh ra là để được yêu! Tình yêu lấp kín mọi khoảng trống trong tâm hồn ta, chỉ khi nào có một khoảng trống bị nỗi buồn ném vỡ, tình yêu chợt khổ đau biết chừng nào. Tình yêu mang đến cho con người ta niềm tin lẫn hy vọng, nhưng cũng chính tình yêu lại méo mó sự thật, dối trá sản sinh, hạnh phúc thành đe doạ, tình yêu xuất hiện người thứ ba.

Tình yêu là căn bệnh nguy hiểm nhất có thể giết chết một trái tim khoẻ mạnh. Nên đôi khi tình yêu thật đáng ngại, ta do dự, lòng dè dặt đủ chuyện, để rồi cuối cùng lý trí đành lắc đầu chịu thua, vì tình yêu nhiều đam mê và cám dỗ.

Cảm xúc thăng hoa khi tình yêu dệt nên vần điệu, mộng mơ là điều không thể thiếu, chấp cánh tâm hồn làm lòng ta cứ nuôi hoài ảo vọng.Đến chừng thực tế bị va chạm, ta cảm thấy tâm hồn mình điêu đứng...

Ôi, tình yêu là một câu chuyện dài dòng, ta khó mà diễn đạt trọn lời, hết ý, cũng may đời còn có nhà thơ cho lòng ta chiêm nghiệm, một bài thơ tình yêu không phải lúc nào cũng ngọt ngào, mê hoặc, mà đa phần một bài thơ tình yêu đầy tâm trạng, là bài thơ có nỗi buồn sở hữu, như một chiếc gương soi mầu nhiệm, cho ta thấy đâu là quá khứ, đâu là tương lai, nước mắt tự trào... không hiểu vì sao, ta chỉ phảng phất nhận ra bóng mình trong chiếc gương ấy.

Thật dại khờ, ta cũng từng có lúc như vậy sao ?

20/01/2011