Tổng số lượt xem trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn 01 - Khúc Tâm Tình (Thơ 2009). Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 01 - Khúc Tâm Tình (Thơ 2009). Hiển thị tất cả bài đăng

17/1/11

Thôi đừng chờ, kẻo hoá đá Mẹ ơi!

Thôi đừng chờ, kẻo hoá đá Mẹ ơi!
Trường Phi Bảo


Cha nói rằng: Mẹ là người đàn bà duy nhất
Không một ai thay thế được tình yêu
Thế sao có một chiều
Cha mót hết tiền của chạy theo người đàn bà khác

Mẹ giấu nỗi đau vào đêm ngơ ngác
Ngày thương sầu, chiều tựa cửa ngóng trông
Thế mới biết miệng lưỡi đàn ông
Con quyết chẳng cả tin như mẹ

Vắng tình thương cha từ thuở bé
Lớn lên mới hiểu nỗi nhọc nhằn
Hai mươi mấy năm trôi qua lẳng lặng
Mẹ !
trăm cay ngàn đắng, khổ cực một thân cò

Qua sông chịu lỡ mấy chuyến đò
Mười hai bến nước con biết dò bến đâu
Chân ướt chân ráo mà dòng đời nông sâu
Nhớ lời ru, mẹ ơ ầu trách phận

Con như mẹ cuộc đời lận đận
Bến duyên lành ngỡ tưởng đã gặp nhau
Ám ảnh trong con tới suốt những ngày sau
Hình bóng cha ra đi hôm nào không trở lại

Con bỏ lỡ tình yêu, hạnh phúc lọt kẻ tay
Chỉ thương mẹ sao vẫn còn mòn mỏi
Tóc bạc, da mồi, tình xa vời vợi
Thôi đừng chờ kẻo hoá đá mẹ ơi!

17/6/2009

15/1/11

Tự Cảm

Tự cảm
Trường Phi Bảo


Quê chồng ở tận xứ Hàn
Tôi ngu ngơ lắm chẳng màng theo đâu
Ở nhà khó biết nông sâu
Ra ngoài e dẫm bùn sầu gót chân

Đau thương nặng gánh mấy lần
Phận này lỡ dỡ còn xuân nỗi gì
Nên lòng nào ước mơ chi
Những người ngày trước nay thì nơi mô

"Hôn nhân" xây một nấm mồ
Khúc tình, khúc nghĩa đôi bờ khát nhau
Tiễn chàng đi dạ buồn đau
Thuyền xưa ván đóng phai màu mắt xưa

Không yêu không phải vì chưa
Mà yêu không hẳn cho vừa nhớ nhung
Tình duyên phím lỡ tơ chùng
Nhạc lòng đứt đoạn, tim rung mối sầu

May mắn thoát cảnh làm dâu
Nhưng ai biết được (?)...ví dầu ai hay (?)
Đêm dài ngày lại thêm dài
Cô đơn giữa bốn bề say thẩn thờ

Nghe mình thèm chút men thơ
Tâm tư nghiêng ngã từng giờ đông sang
Chàng về thăm lại quê chàng
Quê nàng, nàng ở, lòng nàng luyến lưu

Chia ly là để từ từ
Cuộc vui sắp sẵn đắp bù trăm năm
Dọn hồn cho trống chỗ nằm
Phút giây chồng vợ chắc đầm ấm nhau

Mai sau chuyện của mai sau...

07/09/2009


Ngẫm!

Ngẫm!
Trường Phi Bảo


Cuộc đời đâu thiếu những khúc quanh
Em gặp được anh
Duyên tầm duyên, nợ tầm nợ
Lại góp thêm dang dở
Lại lo phần ly tan

Cuộc đời dở dang
Biết kể sao cho lòng anh thấu hiểu
Nông nổi qúa nhiều
Mà lỡ lầm không ít

Em không còn trẻ nít
Anh bằng tuổi cha em
Khoảng cách càng xa thêm
Cả hai mình hiểu rõ

Thì trách làm gì chuyện ngày xa xưa đó
Tình là dây oan
Lòng người mang ngang trái
Anh một vợ, một con
Em lỡ thì con gái

Chẳng dụm dành hạnh phúc cho ngày mai
Mất trắng tương lai em không còn lối thoát
Bao đêm trường ngơ ngác
Vần thơ lạc theo bước chân viễn hành

Anh đến làm chi mảnh đất hết tươi xanh
Gieo hy vọng để rồi em vỡ mộng
Sao chỉ là một bóng, không thể thành hai bóng
Sao không kiếp này, cứ phải hẹn kiếp sau

Cứ mãi loanh quanh ở phía không nhau
Trượt dốc đời, ôm đớn đau khổ hận
Đã thua rồi lý trí
Nên sợ lời con tim
Rất mệt mỏi với trò chơi trốn tìm

Mùa xuân nào mới thật của riêng em.

28/07/2009

Những bài thơ em viết thuở còn son

Những bài thơ em viết thuở còn son
Trường Phi Bảo

Những bài thơ em viết thuở còn son
Giờ ngẫm lại thấy sao mà hữu ý
Đứng trước một cảnh sắc đầy thi vị
Đọc câu thơ mình thuở ấy thật thân thương

Có nỗi buồn con gái rất vấn vương
Đọng giọt sương trên vòm mi hờn dỗi
Yêu lần đầu lặng thầm không dám nói
Để rồi... tình hờ hững... gió bay...

Trang sách học trò còn in bóng hình ai
Lá thuộc bài ép hoài trong trang vở
Bài chửa thuộc, toàn chữ "thương", chữ "nhớ"
Bị mẹ đánh đòn vẫn thầm gọi tên anh

Dù duyên cách trở, dù mộng không thành
Dù ký ức mong manh như sợi khói
Em vẫn nhớ phút cầm tay bổi hổi
Mắt trao vội vàng, bối rối - kỷ niệm ơi!

Biển sóng vô tình cuốn trôi biệt mù khơi
Mùa xuân đi không gởi lời nhắn nhủ
Tuổi chồng tuổi, dại khờ chưa nếm đủ
Dốc đời nghiêng, nông nổi cứ dấn sâu

Quá khứ điêu tàn, tương lai tìm đâu
Không xác pháo, em qua cầu an phận
Cảm ơn một thời ghét, yêu và ngộ nhận
Khoảnh khắc này xin sống lại giấc mơ

Khoảnh khắc này rưng rưng mấy vần thơ
Là em đấy thuở tóc dài thắt bím
Giờ thiếu phụ níu thời gian bịn rịn
Lại là em bất chợt tội nghiệp mình...

13/09/2009