Tổng số lượt xem trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn 06 - Khúc Tâm Tình (Thơ 2009). Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 06 - Khúc Tâm Tình (Thơ 2009). Hiển thị tất cả bài đăng

17/1/11

Bài Thơ Cho Tuổi Mới

 

Bài Thơ Cho Tuổi Mới
Trường Phi Bảo

Mỗi sinh nhật, mỗi bài thơ,
Tự mình nhặt lấy ước mơ cho mình.
Vui buồn thắp ngọn lung linh,
Ủ trong tim biết bao hình ảnh quen.

Liều qua dâu bể một phen,
Dốc đời trơn trượt vụng chen chân vào.
Mình nhỏ bé biết làm sao (?)
Nhìn theo danh lợi nghẹn ngào trần ai.

Trắng tình, trắng cả đôi tay,
Vẫn vô tư suốt năm dài văn chương.
Áo cơm gởi lại bên đường,
Chịu ơn cha mẹ yêu thương ẳm bồng.

Lời ru thuở ấy mênh mông,
Cái cò, cái vạc, con sông, đình làng.
Giờ mình hăm sáu tình tang,
Cái cò, cái vạc, đình làng còn đâu.

Xưa kia cổ tích nhiệm mầu,
Chuyện nay cổ tích phép mầu hết thiêng.
Người theo tiếng gọi kim tiền,
Nên quên mất lối về miền thơ tôi.

Sự đời gian dối thế thôi,
Thì mình khóc cạn hết lời sẽ quên.
Ngủ yên ngày tháng buồn tênh,
Cho thơ chải sợi bồng bềnh tóc mây.

Mình xin chúc tụng mình đây,
Cười lên tôi nhé đêm nay mỗi mình.
Mỗi mình xinh lại thêm xinh,
Và duy nhất chỉ mỗi mình đáng yêu!

27/08/2009

Em Buồn Quá Nên Mới Bỏ Ra Đi

 

Em Buồn Quá Nên Mới Bỏ Ra Đi
Trường Phi Bảo


Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Không của cải,
không hành trang,
chỉ đôi bàn tay trắng
Như ngày anh yêu em, em cũng chẳng có gì
Ngoài nỗi nhớ vụn vằn, ngoài con tim cao quý

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Kiếp Hải Âu lang bạt chưa tìm ra bờ bến
Con thuyền mãi lênh đênh
Anh cũng giống bao gã đàn ông khác

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Ném hạnh phúc, trao trả người vô phước
Ngày tháng cũ bên anh góp nhặt được
Nỗi nhớ thừa, cay đắng biết bao nhiêu.

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Con búp bê giờ đây đã cũ
Ngôi nhà ấy lúc đứng, ngồi, khi ngủ
Đã mất rồi vị trí của riêng em

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Lời hứa nào thay cho lời xin lỗi
Tình yêu đến và xa như gió thổi
Anh ...
chẳng dành cho em trọn vẹn tấm lòng

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Đâu mong gì lại được anh tìm kiếm
Nếu mà em tan biến
Trong cuộc đời này thật sự anh có vui (?)

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
...

02/06/2009

Khúc tâm tình



Khúc Tâm Tình
Trường Phi Bảo


Em lại quay về với khoảng trống riêng em
Và trái tim bao lần bị bó bột
Những thương tích bầm mình
Những nỗi đau tím tái
Anh như ngọn đuốc sống
vừa thiêu cháy một linh hồn

Trắng tay rồi có phải không cô đơn
Đừng trách thương yêu dành cho anh nhiều quá
Sự liều lĩnh nào cũng đều có cái giá
Đừng trách gì người?
Đừng trách chi ai!

Đừng tự hỏi vì sao đêm quá dài
Hôm nay hay ngày mai cũng vậy
Xung quanh trống trải,
tâm tình kê trang giấy
câu thơ buồn còn ở lại
thật may

Em không trách lòng người dễ đổi thay
Hãy giữ cho nhau bao hình ảnh đẹp
Dù tình yêu đã khép
Mãi sáng trong như thuở trăng tròn.

01/06/2009

Nếu Một Ngày Anh Không Cần Em Nữa

 

Nếu Một Ngày Anh Không Cần Em Nữa
Trường Phi Bảo


Nếu một ngày anh không cần em nữa
Em sẽ ra đi mà không hề hối tiếc
Hành lý mang theo là con tim bất diệt
Chứa tình anh,
và năm tháng xa xưa

Nếu một ngày em trở thành người thừa
Trong nỗi nhớ, trong anh từng hơi thở
Em ra đi ...
...dẫu biết tình yêu mình dang dở
Vẫn dành trọn cho anh những dại khờ

Nếu một ngày anh vô tâm, hững hờ
Đối đãi em chẳng khác người xa lạ
Cố ngăn nước mắt, em nói lời từ tạ
Rồi ra đi vờ thanh thản vô cùng

Trước khi trời trở gió,
trước giông tố mịt mùng
Em ra đi mà không hề hối tiếc
Anh lãng quên rất nhiều thứ em biết
Sự vui buồn,
niềm hạnh phúc,
lúc trở trăn dành cho nhau

Em không muốn mình là gánh nặng
ở lòng anh khổ đau
Nên em sẽ ra đi,
một khi anh không cần em nữa
Ai đó sơ ý thổi tan ngọn lửa
Đã từ lâu em thắp bằng chính thực niềm tin

Nếu không phải vì tiếng sét ái tình
Thì bao năm tháng chúng mình đâu ai người phá vỡ
Trách có được gì, ghen thêm nức nở
Thì thôi đành xa nhau.

Nếu một ngày anh không cần em nữa...!

27/4/2009

Thơ Cho Người "Đơn Phương"

 

Thơ Cho Người "Đơn Phương"
Trường Phi Bảo
(Họa thơ bài Đơn Phương của nhà thơ Phạm Đức)


Biết tình người vốn đơn phương
Đọc bài thơ cũ buồn vương tâm hồn
Chạnh lòng cho kẻ mỏi mòn
Đêm trông, ngày đợi ai còn nhớ ai

Nụ hồng theo gió lắt lay
Phận này ví xẻ làm hai cho đành
Khi tôi êm ấm mộng lành
Người đơn côi giữa khúc quanh cuộc đời

Người vui khi thấy tôi cười
Tôi vui vì bởi có người chung vui
Trái tim xa xót ngậm ngùi
Sầu thương sao chỉ mình người trả vay

Hạnh phúc tôi nắm trong tay
Lòng chưa lẻ bạn nên hoài ước ao
Mượn thơ người giấu nỗi đau
Vẫn là tâm ý đượm màu nhớ mong

Khi tôi cất bước theo chồng
Người dẫu hay, cố mơ mòng thành đôi
Không yêu nhau được thì thôi
Tôi xin người chớ mãi..., rồi "Đơn Phương"

Buông chi hơi thở chán chường
Đừng như quán lỡ bên đường chiều hôm.

26/04/2009

Nỗi Nhớ Bạn Thơ

 

Nỗi Nhớ Bạn Thơ
Trường Phi Bảo


Chẳng biết nỗi nhớ có từ đâu
Vần thơ ai khéo bắc nhịp cầu
Đưa duyên muôn lối, tình muôn ngã
Chưa gặp mà như quen biết lâu
Người Bắc, Trung, Nam, một niềm thương
Trang trải lòng nhau, vơi nỗi sầu
Nợ đời chút cơm, cùng manh áo
Về đây kể nốt chuyện bể dâu .

11/04/2009

15/1/11

Em Nhớ Anh, Và Vẫn Nhớ Thơ

 

Em Nhớ Anh, Và Vẫn Nhớ Thơ
Trường Phi Bảo

Em bỏ thơ rồi, em bỏ thơ
Từ nay thôi thế hết dại khờ
Kỷ niệm, người về mang đi mất
Lòng em chết lặng với bơ vơ

Cảm xúc cạn rồi, lệ đã khô
Sao tình như sóng mãi vỗ bờ
Ngỡ trí phôi phai màu nhung nhớ
Tim sầu con nhện lén giăng tơ

Anh bỏ em rồi, em bỏ thơ
Mà thơ tha thiết vẫn đợi chờ
Em định viết gì, nhưng không viết
Sợ vần lạc ý, ý bâng quơ

Thơ viếng hồn em lúc nửa đêm
Làm em trăn trở mộng trong rèm
Hồn lỡ sa vào đôi mắt ấy
Khao khát một vòng tay dịu êm

Khao khát được gần anh phút giây
Chỉ là ảo tưởng được sum vầy
Muốn viết, nhưng tình đâu để viết
Trơ trọi riêng mình anh có hay (?)

Em bỏ thơ rồi, em bỏ thơ
Dù muốn, dù không, chắc dại khờ
Người đi, kỷ niệm về thăm hỏi
Em nhớ anh, và vẫn nhớ thơ.


11/04/2009

Võng Đưa Tình Mới

 

Võng Đưa Tình Mới
Trường Phi Bảo

 
Mất chồng tôi đánh mất chồng,
Giữa nơi phố thị, bụi hồng đường xa.
Bên nhà người trải thảm hoa,
Bày mâm cỗ quý ngăn ta cách chàng.
 
Chàng quên áo vải cơ hàn,
Chân bùn, tay lấm lầm than thuở nào.
Chàng quên bao buổi cháo rau,
Tình chồng nghĩa vợ trước sau vui buồn.
 
Gừng cay muối mặn còn thương,
Sông sâu biển lớn dạ còn khắc ghi.
Sao đành chàng bỏ tôi đi,
Thề xưa hẹn cũ giờ thì nhạt phai.
 
Tìm chàng giữa bể người say,
Biết ai người tỉnh tìm hoài bóng quen.
Mất chồng lòng nhuốm ưu phiền,
Chợ đa đoan vắng, người kiên kị người.
 
Gọi chàng lạc giọng, thản hơi,
Mà chàng đắm mộng phương trời xa xôi.
Quê nhà sầu hận mình tôi
Võng đưa tình mới... chồng ơi... là chồng!
 
20/01/2009

Không Đề



Không Đề
Trường Phi Bảo


Vắng anh vài ba hôm
Đã thấy buồn, thấy chán
Nếu vắng cả tuần hơn
Lòng sẽ sầu ngao ngán

Lâu rồi không lãng mạn
Viết thơ tình mênh mang
Mình như dòng sông cạn
Bỗng dưng chợt ngỡ ngàng

Khi anh xa ngôi nhà
Cô đơn giăng bốn phía
Quẩn quanh trong lặng lẽ
Tí tách giọt mưa đêm

Tiếng lá rơi bên thềm
Không làm em sực tỉnh
Những khổ đau riêng mình
Chỉ riêng mình câm nín

Gặp anh chửa bao lâu
Vội qua cầu sánh bước
Làm sao em biết được
Tình đủ thật để yêu

Mỗi ngày anh nuông chiều
Rót thật nhiều thương nhớ
Anh mỗi ngày che chở
Phút từng phút dịu êm

Biết em tánh yếu mềm
Lại vụng về bếp núc
Anh xuống bếp cùng em
Anh lo em từng chút

Giờ thì anh đi xa
Giữa ngã ba, ngã bảy
Trống vắng khi thức dậy
Anh nơi nào có hay (?)

Lâu rồi thơ chẳng thơ
Mình thôi yêu, thôi nhớ
Vợ chồng như hơi thở
Thơ bây giờ chỉ anh.

26/09/2009