Tổng số lượt xem trang

17/1/11

Thôi đừng chờ, kẻo hoá đá Mẹ ơi!

Thôi đừng chờ, kẻo hoá đá Mẹ ơi!
Trường Phi Bảo


Cha nói rằng: Mẹ là người đàn bà duy nhất
Không một ai thay thế được tình yêu
Thế sao có một chiều
Cha mót hết tiền của chạy theo người đàn bà khác

Mẹ giấu nỗi đau vào đêm ngơ ngác
Ngày thương sầu, chiều tựa cửa ngóng trông
Thế mới biết miệng lưỡi đàn ông
Con quyết chẳng cả tin như mẹ

Vắng tình thương cha từ thuở bé
Lớn lên mới hiểu nỗi nhọc nhằn
Hai mươi mấy năm trôi qua lẳng lặng
Mẹ !
trăm cay ngàn đắng, khổ cực một thân cò

Qua sông chịu lỡ mấy chuyến đò
Mười hai bến nước con biết dò bến đâu
Chân ướt chân ráo mà dòng đời nông sâu
Nhớ lời ru, mẹ ơ ầu trách phận

Con như mẹ cuộc đời lận đận
Bến duyên lành ngỡ tưởng đã gặp nhau
Ám ảnh trong con tới suốt những ngày sau
Hình bóng cha ra đi hôm nào không trở lại

Con bỏ lỡ tình yêu, hạnh phúc lọt kẻ tay
Chỉ thương mẹ sao vẫn còn mòn mỏi
Tóc bạc, da mồi, tình xa vời vợi
Thôi đừng chờ kẻo hoá đá mẹ ơi!

17/6/2009

Em Buồn Quá Nên Mới Bỏ Ra Đi

 

Em Buồn Quá Nên Mới Bỏ Ra Đi
Trường Phi Bảo


Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Không của cải,
không hành trang,
chỉ đôi bàn tay trắng
Như ngày anh yêu em, em cũng chẳng có gì
Ngoài nỗi nhớ vụn vằn, ngoài con tim cao quý

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Kiếp Hải Âu lang bạt chưa tìm ra bờ bến
Con thuyền mãi lênh đênh
Anh cũng giống bao gã đàn ông khác

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Ném hạnh phúc, trao trả người vô phước
Ngày tháng cũ bên anh góp nhặt được
Nỗi nhớ thừa, cay đắng biết bao nhiêu.

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Con búp bê giờ đây đã cũ
Ngôi nhà ấy lúc đứng, ngồi, khi ngủ
Đã mất rồi vị trí của riêng em

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Lời hứa nào thay cho lời xin lỗi
Tình yêu đến và xa như gió thổi
Anh ...
chẳng dành cho em trọn vẹn tấm lòng

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Đâu mong gì lại được anh tìm kiếm
Nếu mà em tan biến
Trong cuộc đời này thật sự anh có vui (?)

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
...

02/06/2009

Khúc tâm tình



Khúc Tâm Tình
Trường Phi Bảo


Em lại quay về với khoảng trống riêng em
Và trái tim bao lần bị bó bột
Những thương tích bầm mình
Những nỗi đau tím tái
Anh như ngọn đuốc sống
vừa thiêu cháy một linh hồn

Trắng tay rồi có phải không cô đơn
Đừng trách thương yêu dành cho anh nhiều quá
Sự liều lĩnh nào cũng đều có cái giá
Đừng trách gì người?
Đừng trách chi ai!

Đừng tự hỏi vì sao đêm quá dài
Hôm nay hay ngày mai cũng vậy
Xung quanh trống trải,
tâm tình kê trang giấy
câu thơ buồn còn ở lại
thật may

Em không trách lòng người dễ đổi thay
Hãy giữ cho nhau bao hình ảnh đẹp
Dù tình yêu đã khép
Mãi sáng trong như thuở trăng tròn.

01/06/2009

Nếu Một Ngày Anh Không Cần Em Nữa

 

Nếu Một Ngày Anh Không Cần Em Nữa
Trường Phi Bảo


Nếu một ngày anh không cần em nữa
Em sẽ ra đi mà không hề hối tiếc
Hành lý mang theo là con tim bất diệt
Chứa tình anh,
và năm tháng xa xưa

Nếu một ngày em trở thành người thừa
Trong nỗi nhớ, trong anh từng hơi thở
Em ra đi ...
...dẫu biết tình yêu mình dang dở
Vẫn dành trọn cho anh những dại khờ

Nếu một ngày anh vô tâm, hững hờ
Đối đãi em chẳng khác người xa lạ
Cố ngăn nước mắt, em nói lời từ tạ
Rồi ra đi vờ thanh thản vô cùng

Trước khi trời trở gió,
trước giông tố mịt mùng
Em ra đi mà không hề hối tiếc
Anh lãng quên rất nhiều thứ em biết
Sự vui buồn,
niềm hạnh phúc,
lúc trở trăn dành cho nhau

Em không muốn mình là gánh nặng
ở lòng anh khổ đau
Nên em sẽ ra đi,
một khi anh không cần em nữa
Ai đó sơ ý thổi tan ngọn lửa
Đã từ lâu em thắp bằng chính thực niềm tin

Nếu không phải vì tiếng sét ái tình
Thì bao năm tháng chúng mình đâu ai người phá vỡ
Trách có được gì, ghen thêm nức nở
Thì thôi đành xa nhau.

Nếu một ngày anh không cần em nữa...!

27/4/2009

Thơ Cho Người "Đơn Phương"

 

Thơ Cho Người "Đơn Phương"
Trường Phi Bảo
(Họa thơ bài Đơn Phương của nhà thơ Phạm Đức)


Biết tình người vốn đơn phương
Đọc bài thơ cũ buồn vương tâm hồn
Chạnh lòng cho kẻ mỏi mòn
Đêm trông, ngày đợi ai còn nhớ ai

Nụ hồng theo gió lắt lay
Phận này ví xẻ làm hai cho đành
Khi tôi êm ấm mộng lành
Người đơn côi giữa khúc quanh cuộc đời

Người vui khi thấy tôi cười
Tôi vui vì bởi có người chung vui
Trái tim xa xót ngậm ngùi
Sầu thương sao chỉ mình người trả vay

Hạnh phúc tôi nắm trong tay
Lòng chưa lẻ bạn nên hoài ước ao
Mượn thơ người giấu nỗi đau
Vẫn là tâm ý đượm màu nhớ mong

Khi tôi cất bước theo chồng
Người dẫu hay, cố mơ mòng thành đôi
Không yêu nhau được thì thôi
Tôi xin người chớ mãi..., rồi "Đơn Phương"

Buông chi hơi thở chán chường
Đừng như quán lỡ bên đường chiều hôm.

26/04/2009