Tổng số lượt xem trang

15/1/11

Không Đề



Không Đề
Trường Phi Bảo


Vắng anh vài ba hôm
Đã thấy buồn, thấy chán
Nếu vắng cả tuần hơn
Lòng sẽ sầu ngao ngán

Lâu rồi không lãng mạn
Viết thơ tình mênh mang
Mình như dòng sông cạn
Bỗng dưng chợt ngỡ ngàng

Khi anh xa ngôi nhà
Cô đơn giăng bốn phía
Quẩn quanh trong lặng lẽ
Tí tách giọt mưa đêm

Tiếng lá rơi bên thềm
Không làm em sực tỉnh
Những khổ đau riêng mình
Chỉ riêng mình câm nín

Gặp anh chửa bao lâu
Vội qua cầu sánh bước
Làm sao em biết được
Tình đủ thật để yêu

Mỗi ngày anh nuông chiều
Rót thật nhiều thương nhớ
Anh mỗi ngày che chở
Phút từng phút dịu êm

Biết em tánh yếu mềm
Lại vụng về bếp núc
Anh xuống bếp cùng em
Anh lo em từng chút

Giờ thì anh đi xa
Giữa ngã ba, ngã bảy
Trống vắng khi thức dậy
Anh nơi nào có hay (?)

Lâu rồi thơ chẳng thơ
Mình thôi yêu, thôi nhớ
Vợ chồng như hơi thở
Thơ bây giờ chỉ anh.

26/09/2009

Những bài thơ em viết thuở còn son

Những bài thơ em viết thuở còn son
Trường Phi Bảo

Những bài thơ em viết thuở còn son
Giờ ngẫm lại thấy sao mà hữu ý
Đứng trước một cảnh sắc đầy thi vị
Đọc câu thơ mình thuở ấy thật thân thương

Có nỗi buồn con gái rất vấn vương
Đọng giọt sương trên vòm mi hờn dỗi
Yêu lần đầu lặng thầm không dám nói
Để rồi... tình hờ hững... gió bay...

Trang sách học trò còn in bóng hình ai
Lá thuộc bài ép hoài trong trang vở
Bài chửa thuộc, toàn chữ "thương", chữ "nhớ"
Bị mẹ đánh đòn vẫn thầm gọi tên anh

Dù duyên cách trở, dù mộng không thành
Dù ký ức mong manh như sợi khói
Em vẫn nhớ phút cầm tay bổi hổi
Mắt trao vội vàng, bối rối - kỷ niệm ơi!

Biển sóng vô tình cuốn trôi biệt mù khơi
Mùa xuân đi không gởi lời nhắn nhủ
Tuổi chồng tuổi, dại khờ chưa nếm đủ
Dốc đời nghiêng, nông nổi cứ dấn sâu

Quá khứ điêu tàn, tương lai tìm đâu
Không xác pháo, em qua cầu an phận
Cảm ơn một thời ghét, yêu và ngộ nhận
Khoảnh khắc này xin sống lại giấc mơ

Khoảnh khắc này rưng rưng mấy vần thơ
Là em đấy thuở tóc dài thắt bím
Giờ thiếu phụ níu thời gian bịn rịn
Lại là em bất chợt tội nghiệp mình...

13/09/2009

Trăm năm tình mới

Trăm năm tình mới
Trường Phi Bảo


Đưa tiễn thời con gái
Em theo người sang sông
Ngày xưa qua bến mộng
Cho duyên thêm chạnh lòng

Giã từ đêm xuân cũ
Tạ tình ngày thơ ngây
Nỗi buồn thôi ủ rủ
Em như chim lạc bầy

Những gì tha thiết nhất
Dành riêng tuần trăng mật
Bao sầu đau chất ngất
Bỏ lại phía trời xa

Đừng nhắc chuyện hôm qua
Hay tiếc chuyện đã rồi
Theo người về chốn ấy
Câm lặng nửa vời thôi

Tình trăm năm vẫy gọi
Sẽ không còn chia phôi
Em vui thay áo mới
Mừng hạnh phúc trọn đời

19/01/2010

Người Mua Nỗi Buồn

Người Mua Nỗi Buồn
Trường Phi Bảo  


(Bán cho anh nỗi buồn đi cô gái
Thấy cô buồn - anh mua giúp - giá bao nhiêu ???)
Tôi ngỡ ngàng nhìn người khách cuối chiều
(Anh chờ chút để tôi cân cái đã)

Tôi ái ngại, bởi nỗi buồn nặng quá
(Bán thế nào được khi vô giá hở anh???)
Khách nài nỉ ( Khó dễ chi, xin em hãy bán nhanh,
Mẹ anh vừa mất... nên anh đây buồn lắm.)

Tôi cúi mặt, ôm nỗi buồn gặm nhấm
Quá mủi lòng, thôi chẳng bán cho không
Khách ngạc nhiên, rồi tỏ ý phật lòng
(Cảm ơn em, tôi không cần bố thí)

Khách bỏ đi tưởng nhầm tôi cố ý
Tôi vô tâm cũng lặng lẽ quay đi
Mấy năm liền nỗi buồn vẫn nằm ì
Chẳng người mua nên tôi đâu màng bán

Tôi u hoài mang niềm đau ai oán
Ngõ hồn mình chờ đợi bóng ai sang
Anh giờ này có nhớ kẻ bên đàng
Nỗi buồn tôi chợt nhiên thèm giải thích

Tháng tư về cho cơn mưa rả rích
Tôi cuộn mình trong cổ tích ngủ yên
Bỗng người lạ từ đâu tới hàn huyên
Thầm mong tôi bán nỗi buồn ngày trước

Người ấy bảo không thể nào quên được
Nỗi buồn mà cô gái muốn biếu cho
Tôi nghẹn ngào (xin anh hãy đắn đo,
Cái vô giá anh làm sao mua nổi)

Khách tươi cười ( em đừng vội từ chối)
Cầm tay tôi người lồng chiếc nhẫn xinh
Mua nỗi buồn bằng tất cả chân thành
Giá phải trả là cuộc đời anh. Em ạ!

Tôi rưng lệ lòng tưng bừng rộn rã
Nỗi buồn bao năm tự hóa bướm bay đi
Sự thật đây rồi chẳng phải mơ gì
Tôi mềm nhũn trong tay anh hạnh phúc

28/04/2005

16/11/10

Nếu Biết Tình Yêu

Nếu Biết Tình Yêu
Trường Phi Bảo


Thôi nhé em về vui với chồng
Tình chia hai lối hỏi buồn không?
Nếu biết yêu nhau rồi phụ bạc
Ngày xưa em quyết chẳng chạnh lòng.

16/11/2010