
Tương Tư
Trường Phi Bảo
(Viết cho một kỷ niệm học trò)
Khi người dưng tập làm thơ
Chắc là thầm yêu ai đó
Bỗng lòng ta chợt bỡ ngỡ
Khi người dưng sắp hẹn hò
Tan trường hai đứa về chung
Con đường gần giờ xa quá
Gã bạn thân thành xa lạ
Chân bước mà nhịp tim run
Người dưng học đòi nhớ nhung
Trách chi lòng ta bối rối
Thơ người, ta đọc hờn dỗi
Nhớ ai? nhớ lắm vậy trời!
Trái tim ta đâu gọi mời
Sao người ngang nhiên gõ cửa
Ta yêu thơ người chan chứa
Yêu mình sớm nắng chiều mưa
Thôi đừng sớm đón, chiều đưa
Người dưng mặc người dưng nhé
Ta vẫn thèm như đứa trẻ
Âm thầm lặng lẽ vô tư
Người dưng biết giận nữa ư?
À không, còn ghen nữa chứ,
Thơ người buồn thương con chữ
Đọc rồi dễ ghét. Tương tư!
05/04/2008

Hãy Đóng Đinh Tôi
Trường Phi Bảo
Tặng: LKHN
Người đóng đinh đời mình vào hai chữ "Hôn Nhân"
Hạnh phúc hay bất hạnh?
Niềm vui hay khổ đau?
Tôi nghe chua cay,
lệ rưng mắt nghẹn ngào
Thèm một bờ vai tựa vào cho đỡ nhớ!
Tôi vẫn hoài ôm lầm lỡ
Cuộc tình nào cũng dang dở, chia phôi
Người bước chân đi, nhẹ lòng...
hoa pháo đỏ ven trời
Tôi thật tâm chúc duyên người trọn vẹn
Chỉ trong giấc mơ mới về chung lối hẹn
Suốt cuộc đời quen quạnh quẽ, cô đơn
Biết người phương ấy có đẹp mộng uyên ương
Thèm vòng tay ấp ôm đêm trống vắng
Người đóng đinh "Tự Do" vào quyền được "Im Lặng"
Tôi khát nụ hôn đầu sâu lắng, mắt ai nhìn
Nhà thơ nào ví tình yêu như chiếc áo tàng hình
Nên tôi vẫn nuôi giữ hoài "Kỷ Niệm"
Tôi khao khát kiếm tìm
Thèm người thắp riêng cho mình ngọn lửa
Sưởi lòng tôi chan chứa
Đóng nỗi buồn treo lên vách tường câm
Lẻ loi bóng trăm năm
Sao người còn hứa yêu tôi mãi mãi
Tôi lặng tiếng, im hơi
tôi chắc mình khờ dại
Hãy đóng đinh tôi vào mãi mãi tim người!
09/08/2008

Một Chút Với Thơ Mình
Trường Phi Bảo
Thơ mình, mình đọc, mình yêu,
Đã bao mất mát, ít nhiều đắng cay.
Câu nào đọc ngẫm cũng hay,
Này nhung, này nhớ, này hoài hờn ghen.
Sao gần gũi, sao thân quen,
Mỗi bài thơ, mỗi niềm riêng chất chồng.
Này yêu - ghét, này chờ - mong,
Thơ viết bằng cả tấm lòng đơn sơ.
Mình xa tuổi mộng, tuổi mơ,
Hành trang chứa sẵn dại khờ từ lâu.
Môi son thắm lại màu trầu,
Mắt xanh như thuở ban đầu vấn vương.
Thơ mình, mình đọc, mình thương,
Cái tình, cái nghĩa vẫn thường song đôi.
Tìm người thắp lửa cho tôi,
Đốt tiêu hết nỗi buồn vơi lại đầy.
Xin đừng đốt lẫn thơ ngây,
Sợ đêm trăn trở, sợ ngày lo toan.
Cho thơ tôi giấc ngủ ngoan,
Với chút hạnh phúc, với chan chứa tình.
Mình yêu, yêu quá thơ mình!
10/08/2008

Tục Luỵ
Trường Phi Bảo
(Viết tặng riêng cho mình)
Ta đoạn tuyệt "anh", vĩnh biệt "đời"
"Buồn" này câm lặng, "nhớ" này vơi
Hồn phiêu áo mỏng vương trời lệ
Rải chút "tình thơ" lẫn "tình người"
Muôn kiếp thơ ta chịu dở dang
Hồn ta con đò cắm suối vàng
"Trăm năm" thôi chỉ tuồng mộng ảo
Tìm ai đỡ lấy một tiếng "oan"
Hương khói làm chi? khấn vái gì?
Lỡ mang "nghiệp chướng", nợ "văn thi"
Trả như không trả, nợ càng nợ
Gót thượng toà sen, học "từ bi"
Ta chẳng cần ai nuối tiếc ai
Nhan sắc hoá thành tro bụi bay
Hai tâm hồn yêu cùng bốc cháy
Thơ ta trở về cuộc lưu đày
Riêng chỉ kiếp này, kiếp này thôi
Cháy dở trong ta những khóc cười
Ta thèm được sống đời thanh tịnh
Chán cảnh trần gian nhạt màu tươi.
17/08/2008
Viết Cho Anh...
Cho Ngày Tháng Cũ...
Trường Phi Bảo
Rồi cũng có những giây phút thật lòng
Khi anh đi, và bàn tay thôi níu
Khi bước chân em quay về thất thỉu
Giữa đường, còn mắc nợ cơn mưa.
Đâu niềm vui?
sao chỉ nỗi buồn thừa!
Đâu nụ cười?
sao đong đầy nước mắt!
Lời nào làm tổn thương,
lời đó chân thật nhất
Cảm ơn anh không nỡ dối gạt nhau.
Đau một lần mới thấm thía lần sau
Tình yêu không phải trò đùa giỡn
Trái tim đừng dại dột van lơn
Về thôi, với lòng đầy thương tích
"Giận hờn" chỉ trò chơi con nít
Trong tay em, vuột mất linh hồn anh
Hết thật rồi -
Khoảng cách, lẫn chia ranh
Đâu ngày tháng mơ duyên lành, mộng đẹp.
Em khai tử mối tình
Tưởng tượng người đã chết
Quên!
Kỷ niệm nhiều quá làm sao em giấu hết
Nhớ!
ờ thì chỉ nhớ mỗi anh!
19/08/2008