Tổng số lượt xem trang

10/5/07

CHỮ TRINH



Chữ "Trinh"
Trường Phi Bảo 


Đêm đêm buông tiếng hát
Em lả lơi trong ngàn cánh tay mềm
Rượu rót đầy trái tim
Mùi da thịt quyện vào nhau bốc cháy.


Anh đi không trở lại
Ân ái nào tựa một thoáng mây bay
Lỡ mang thân con gái
Chữ "Trinh" kia ngàn mảnh ghép sao lành.


Đêm đêm môi mắt xanh
Em cười tình với bao người em gặp
Sao chẳng ai dám thắp...(?)
Lửa gia đình cho ấm áp tình yêu (!) 


Đàn ông có thiệt nhiều
Vị làng chơi nếm đủ mùi quy luật
Anh không người duy nhất
Nên chữ "Trinh" em tàn tật, vỡ đôi.


Tấm chăn nào đơn côi
Ai sẽ đắp cho em ngày nằm xuống
Và ai người hồi tưởng
Nét đẹp buồn sau những cuộc mua vui.


10/05/2007

3/5/07

BÀI THƠ KHÔNG ĐOẠN KẾT



Bài thơ không đoạn kết 
Trường Phi Bảo 

Tôi muốn viết bài thơ 
Cho cuộc tình duy nhất 
Về con bướm, cành hoa 
Theo ý vần ngọt mật.

Thổi phồng sự chân thật 
Tôi nghĩ mãi về anh 
Ơi chàng trai hiền lành 
Dù dăm lần tàn nhẫn.

Bài thơ không niềm hận 
Bài thơ chẳng niềm đau 
Tôi muốn viết tặng nhau 
Những gì trong kỷ niệm.

Cảm xúc thật khan hiếm 
Ít nhất là lúc này 
Tôi loay hoay tìm kiếm 
Cố gom mọi đắm say.

Nhưng cánh bướm chợt bay 
Và cành hoa chết héo 
Như tôi của hôm nay 
Trong nụ cười gượng gạo.

Tôi muốn viết về nhau 
Về anh và tất cả 
Cuộc tình trôi mau quá 
Còn chăng chỉ phôi pha.

Rồi mọi thứ đi qua 
Bước chân anh cũng thế 
Tôi chỉ còn dâu bể 
Tôi chỉ còn chán chê.

Tôi viết trong hôn mê 
Về mối tình đã chết 
Sợ đặt dấu chấm hết 
Thơ tôi thành trống trơ.

Thôi thì tôi lại mơ 
Thôi thì tôi lại kể 
Chuyện người ngang đời tôi 
Dẫu biết là không dễ...! 

03/05/2007

22/4/07

THƠ TỪ ĐÓ



Thơ từ đó
Trường Phi Bảo 
(Cho một thời "Yêu" nháp) 

Ngày nắn nót bao dòng thơ luyến ái 
Em tập tành mơ ước chuyện yêu đương 
Có chàng trai vừa lạc chốn tình trường 
Một ngày nọ phải lòng cô thi sĩ.

Thơ từ đó đoan trang và ủy mị 
Em dịu dàng trong ý nghĩ giản đơn 
Thơ từ đó như ảo mộng chập chờn 
Và anh là... cả đại dương cảm xúc.

Khi bên nhau thơ tràn đầy hạnh phúc 
Lúc nhớ thương thi hứng cũng tìm về 
Thơ từ đó tím cả một cơn mê 
Sợ choàng tỉnh lệ dầm dề chăn gối.

Đời thi nhân người ta thường hay nói 
Nghiệp trắng tay mà nghề lắm nhọc nhằn 
Yêu thi sĩ chỉ làm khổ bản thân 
Đừng đắm đuối với nhạc vần tha thiết.

Là thi sĩ nhạy cảm thôi phải biết 
Hay ghen tuông, vốn dĩ rất vực ngờ 
Yêu thi sĩ anh chỉ có dại khờ 
Thơ nồng hậu hóa bến bờ độ lượng.

Thơ từ đó chắp thêm nhiều hoang tưởng 
Em thả vần, gieo ý một chiều say 
Có chàng trai vừa lỗi hẹn tối nay 
Thơ từ đó nhiều đêm dài khắc khoải.

Cô thi sĩ nghe hồn mình trống trải 
Mang thơ buồn rải khắp chốn nhân gian 
Tình yêu đẹp sau những chuyện lỡ làng 
Trăm năm nữa ai biết thơ còn khóc. 

22/04/2007

19/11/06

THÔI ĐÀNH



Thôi đành
Trường Phi Bảo

Thôi đành nhé bạn ban sơ,
Tình chung xẻ múi dại khờ chia chung.
Lỡ chân chẳng bước theo cùng,
Vụng tay mới để đàn chùng phím dây.

Thôi đành bạn đó tôi đây,
Pháo hồng đỏ lối treo đầy đèn hoa.
Bên sông đám cuới người ta,
Bạn giờ áo gấm, áo hoa thêu hồng.

Rước dâu về một bến sông,
Tôi nhìn theo quá đau lòng bạn ơi!
Nói gì thôi cũng chồng người,
Phận tôi nên khóc hay cười vu vơ.

Thôi đành khâu lại vần thơ,
Mà bao năm tháng vẫn ngờ vấn vương.
Tôi ôm gối chiếc đêm trường,
Bạn ôm gối mộng yêu thương cạnh nàng.

Tôi đâu có đến muộn màng,
Bạn sao nở để lỡ làng trao nhau.

19/11/2006

26/9/06

TẤM ẢNH KHÔNG HỒN




Tấm ảnh không hồn
Trường Phi Bảo

Thọ đi rồi, chỉ còn lại tấm ảnh
Bên gối nằm, đêm em ngắm mà đau
Thọ đi rồi, đi thật...
Chớ chẳng chiêm bao
Đêm em khóc cho tình nào xa khuất.

Kìa ánh mắt vô hồn nhìn ngây ngất
Kìa khoé môi từng háo hức yêu thương
Giờ vô hồn theo xúc cảm bất thường
Buồn, vui, giận... chao ôi sao mà nhớ!

Thọ đi rồi tim vắng xa nhịp thở
Nhưng hình hài còn lãng đãng quanh đây
Ghét lắm chứ? người mang khuôn mặt này
Đã một thời...
Vâng! một thời mơ tưởng.

Giờ lặng im, sao lặng im không nói
Mắt chạm mắt sao không khỏi lạnh lùng
Người ta giờ quên mất chữ tình chung
Tấm di ảnh đóng khung làm kỷ niệm

Thọ đi rồi, em một mình chiêm nghiệm
Hương ái ân phảng phất lúc xa gần
Ở nơi nào người mới thật dừng chân?
Tình em đó... ở nơi không tồn tại!

Tuyệt tình lắm, người đi không trở lại
Một năm rồi, à... hơn một năm trời
Ngắm tấm hình cho lòng bớt đơn côi
Em giận mình chẳng nhẫn tâm xé nát.

Sao không thử một lần đem nhàu nát
Bởi chừ tình em sống thác cùng anh
Thọ đi rồi mang hạnh phúc mỏng manh
Dù mãn kiếp mộng cũng đâu thành nữa.

26/09/2006