Tổng số lượt xem trang

29/11/11

Hồi Chuông Giác Ngộ

Hồi Chuông Giác Ngộ
Trường Phi Bảo


Nhất tâm
chánh pháp nguyện lòng
Không si, không ái
không mong, không buồn

Đời là
bể khổ vô phương
Tham, sân, mê, dục
say hương, khát tình

Chỉ mình
mới cứu nổi mình
Thoát vòng tục lụy
mõ kinh siêu lời

Đạo mầu
ý cả sáng soi
Nhất tâm niệm phật
xa rời bi ai

Trần gian
cõi tạm trả vay
Nhân gieo quả gặt
vị lai, nhãn tiền

Kiếp đời
quá khứ muộn phiền
Gắng tu cho dứt
nghiệp duyên lần lần

Sự tình
gởi lại thế nhân
Bình yên vọng thức
chuông ngân tỉnh hồn

29/11/2011

28/11/11

Đừng Bao Giờ Ca Ngợi Tình Yêu



Đừng Bao Giờ Ca Ngợi Tình Yêu
 

Trường Phi Bảo
Tặng: PNT


Với "Tình Yêu" em muôn lần tôn kính
Nhưng không bao giờ em ngợi ca đâu anh
Vì "Tình Yêu" như những chiếc lá xanh
Khi thu đến, sẽ phai nhanh sắc biếc.

"Tình Yêu" mang dối trá, "Tình Yêu" nhiều hối tiếc,
Có "Tình Yêu" vĩnh cửu với thời gian,
Có "Tình Yêu" theo năm tháng võ vàng,
Yêu chưa thỏa đã ngỡ ngàng xa cách.

Trong "Tình Yêu" đồng hành nhiều thử thách
Sao mỗi anh là lặng lẽ quay đầu,
Trước kẻ thứ ba mình hèn nhát gì đâu,
Vội lẫn trốn để rồi mất tất cả.

Ngày vui tan, cho ngày buồn băng giá,
Đời hững hờ như gỗ đá vô tri
Em câm lặng khi "Tình Yêu" ra đi,
Không giữ nổi xác thân mình trong trắng.

Đừng hát nữa nỗi lòng đêm đơn vắng,
Lệ tràn mi, nỗi nhớ chỉ vô hồn,
Rồi tất cả, xin lặng lẽ vùi chôn,
Đừng ca ngợi khi "Tình Yêu" đã chết

22/06/2005

Nhẫn Cưới



Nhẫn Cưới

Trường Phi Bảo

Em muốn nói lời yêu anh chân thật!
Giá tay kia không nhẫn cưới đeo mang.
Phút bên nhau sao cay đắng, bẽ bàng,
Lời muốn nói... ngại e nên đâu dám.

Tình yêu kéo theo mây trời ảm đạm,
Muộn màng rồi anh là của riêng ai
Khổ thân em tơ tưởng bóng anh hoài
Tình kiếp này, phải duyên trong kiếp trước.

Hiểu lòng anh, như lòng em ao ước,
Bao đêm về bước từng bước lẻ loi
Vòng tay anh dành cho vợ con rồi,
Còn đâu nữa trao em ngày hạnh phúc.

Khao khát được nói lời yêu thoi thúc,
Mà tay anh mang nhẫn cưới... trớ trêu!
Biết yêu anh là tủi phận thật nhiều,
Định mệnh ơi, sao đặt điều ngang trái.

Anh còn có vợ nhà, con thơ dại,
Bổn phận và trách nhiệm nặng đôi vai
Vương vấn chi cho tình lụy cả hai,
Em xa cách giữ hoài anh êm ấm.

Đành xa cách cho vẹn nguyên mái ấm
Quá đau lòng, nhức nhói cả con tim
Tình yêu đó xin chôn chặt nỗi niềm
Và mãi mãi lặng im trong trí tưởng.


11/12/2008

Nguyện Uớc Đêm Đông



Nguyện Uớc Đêm Đông

Trường Phi Bảo

Trái tim Ta, Chúa Đông về gõ cửa,
- Con ước gì hỡi cô con gái ngoan?
(Ta đắm chìm trong bóng tối mơ màng
Cần! cần lắm! một bờ vai nương tựa)

Không, không thể Chúa Đông không thể hứa,
Con ước lại điều gì khác hay hơn!
(Cõi lòng Ta sao băng giá, cô đơn?
Cần ai đó mang vòng tay sưởi ấm)

Chân đã sa vào hố sầu vực thẳm,
Mơ chưa tàn, tình gẫy gánh chia phôi
Trên môi Ta giờ héo hắt nụ cười,
Nhớ! rất nhớ! một người Ta rất nhớ!

Chuyện yêu đương khiến lòng thêm hoảng sợ,
Xin Chúa Đông những giây phút bình yên
Mọi ngọt ngào, say đắm chỉ hão huyền,
Sao vẫn ước được cùng ai chung mộng.

24/12/2008

27/11/11

Yêu Lầm



Yêu Lầm 
 Trường Phi Bảo


Bởi tôi nhẹ dạ yêu lầm
Lời thương, tiếng nhớ như dầm trong tim
Hóa ra vui chỉ một đêm
Rồi người bỗng hóa cánh chim về rừng
Bởi tôi khờ dại vô chừng
Giờ đây nức nở sầu rưng... má hồng
Giận người gian dối bạc lòng
Vội quên ngõ hẹn hương nồng ái ân
Tôi làm tôi tự khổ thân
Hiểu ra đã lỡ thì xuân mất rồi
Hiểu ra chết cả cuộc đời
Trách xưa mình quá tin người ngu ngơ
Ngỡ tình mình thật nên thơ
Đón đưa, chờ đợi, bây giờ... hẩm hiu
Ngồi ôm gối hận trăm chiều
Mà cay đắng phận, mà nhiều xót xa
Bởi tôi còn lắm thật thà
Yêu đương thôi cũng chỉ là khói mây
Người ta như gió rung cây
Mặc tôi chiếc lá thu gầy nhẹ rơi.

07/2005