Tổng số lượt xem trang

11/10/11

Ru Chị Muộn Màng




Ru Chị Muộn Màng
Trường Phi Bảo


Chị hai chưa tuổi dậy thì,

Sao mẹ sớm gả chị đi lấy chồng (?)
Nhỡ mai tóc trắng tợ bông,
Thân già sức yếu ai trông, ai nhờ.

Giàu sang đúng thật giấc mơ,

Chị tôi khăn gói xuống bờ theo anh.
Mẹ buồn ngồi góc nhà tranh,
Ôm tôi ngỡ chị long lanh ngấn sầu.

Tôi còn nhỏ biết chi đâu,

Nhìn theo bóng chị qua cầu mà thương.
Thương chị mẹ liệu trăm đường,
Sợ chị như mẹ vấn vương cái nghèo.

Chị đi lòng mẹ đi theo,

Thầm mong sông lặng đò neo bến hiền.
Biết đời chị có bình yên (?)
Quê người chị có đẹp duyên với người (?)

Gian nhà trống quá chị ơi !

Quạnh hiu dáng mẹ, buồn mười dáng em.
Vẫn thường nhắc chị ngày đêm,
Mà sao bóng chị vẫn biền biệt xa...

Nhiều năm thoăn thoắt trôi qua,

Mồ xanh ngọn cỏ mẹ già còn không
Chị về tóc trắng tợ bông,
Phía sau đời chị bão giông mịt mùng.

Tâm hồn xơ xác ngại ngùng,

Chị ôm tôi khóc muôn trùng đắng cay.
Ngỡ ngàng thương lắm "chị hai"
Xuân tàn rụng cánh hoa phai bao giờ.

Làm sao học được chữ ngờ,

Giàu sang thôi chỉ giấc mơ thấp hèn.
Chị về bùn bết gót sen,
Đường trơn dốc trượt đã quen tủi hờn.

Thuở xưa bên mẹ yêu thương,

Ở bên người nhạt phấn hương son tình.
Thói đời đen bạc phát khinh,
Ngủ ngoan chị giấc yên bình em ru.

11/10/2011

10/10/11

Tình Đầu Lăn Nhẹ Vào Tim




Tình Đầu Lăn Nhẹ Vào Tim
Trường Phi Bảo


Tình đầu lăn nhẹ vào tim

Bánh xe hạnh phúc cứa niềm khát khao
Anh như gió lượn trời cao
Hồn em hoa cỏ ngạt ngào hương bay

Đất trời hứng một cơn say

Em trong anh một vòng tay đợi chờ
Anh trong em một bến bờ
Hai lòng hoá một giấc mơ chung tình.

10/10/2011

Bến Bờ Ngày Xưa



Bến Bờ Ngày Xưa
Trường Phi Bảo


Đời mẹ nghèo đến mốc meo

Sinh con khốn khó, đã nghèo, nghèo hơn
Trong nhà vách ngõ trống trơn
Gia tài duy nhất tình thương dụm dành

Số phần con chẳng phước lành

Thiếu căn tu mới không thành con quan
Làm con của mẹ gian nan
Thiếu sau hụt trước vô vàn đắng cay

Tủi phận nào biết trách ai

Thôi con gắng chịu những ngày gió mưa
Người ta của cải dư thừa
Mặc người ta, chớ hơn thua con à !

Mẹ cho nhiều lắm thật thà

Ở đời ơn trọng nhất là nghĩa nhân
Cho con thánh thiện tấm thân
Trái tim son sắt thắm nhuần tin yêu

Tằn tiện chẳng dám chi tiêu

Mẹ nghèo nên phải trăm chiều lao lung
Mong đời con ít bão bùng
Mai sau khôn lớn theo cùng ước mơ

Nghĩ chi ân hiếu cậy nhờ

Chỉ xin con nhớ bến bờ ngày xưa.

10/10/2011

7/10/11

Ngõ Đời



Ngõ Đời
Trường Phi Bảo

Ngõ lòng

uốn khúc quanh co
Trai tơ qua ngõ
thập thò chờ duyên

Gái quê

má lúm đồng tiền
Ngõ tim mở lối
ngoan hiền đợi mong

Có đôi bướm lượn

ngoài song
Xanh lơ nỗi nhớ
Hồng hồng ước mơ

Ngõ tình

em dệt vần thơ
Anh qua ngỏ ý
khéo ngơ ngẩn mình

Ngõ nào

riêng mái nhà xinh
Lối về chung bóng
chung hình, chung tay

Đôi ta

dạ thẳng lòng ngay
Yêu nhau
xin chớ đổi thay ngõ đời.

7/10/2011

3/9/11

Tin


















Tin
Trường Phi Bảo


Muốn sống tốt với cuộc đời thật tốt
Mình phải tin cuộc sống lắm người ngay
Sống đạo đức là một bài học hay
Cần mở rộng tấm lòng này chia sẻ

Cuộc sống thì có muôn màu muôn vẻ
Nụ cười xinh làm trẻ mãi tâm hồn
Buồn và vui như là những chiếc hôn
Sẽ biến đổi trái tim nhiều thi vị

Đừng giấu che thứ tình cảm uỷ mị
Để trưởng thành vấp ngã chút có sao
Cứ lạc quan đời sẽ đẹp biết bao
Sóng dù to, bão giông dù nghiêng ngả

Trong khổ nạn mới hiểu tình cao cả
Đường chông gai, sỏi đá cũng đơm bông
Người phụ ta, nhưng ta vẫn một lòng
Vẫn quý trọng, yêu thương người... che chở!

Bao mảnh đời còn lầm than, cơ nhở,
Miếng ăn tồi thích xâu xé giành nhau
Mình phải tin cuộc sống có phép màu
Chìa bàn tay, nắm bàn tay xiết chặt

Chớ tuyệt vọng, ai ơi đừng cúi mặt
Lỡ lầm nào rồi cũng được khoan dung
Biết vị tha, hạnh phúc thật vô cùng
Muốn sống tốt, vững niềm tin mãi mãi.

03/09/2011