Tổng số lượt xem trang

25/5/13

Chiếu Em

Chiếu Em
Trường Phi Bảo



Chiếu em không có bện hình,
Không Rồng với Phượng sóng tình làm đôi.
Dù rằng chiếu cũ mà thôi,
Vẫn đủ nồng ấm cho người nghĩ chân.

Chiếu em đan nghĩa xen nhân,
Trọng bậc quân tử, thâm ân người hiền.
Một đời chiếu biết se duyên,
Liễu trăng có sẵn thề nguyền... mai sau!

Đẹp lòng trầu thắm, xanh cau,
Thì dù xa cách tình nhau... vẫn nồng.
Tương tư gieo ý thơ hồng,
Bắc - Nam xa lắc, mong mong, chờ chờ.

Chuyện xưa tích cũ dại khờ,
Đừng như Ngưu - Chức bên bờ sông Ngân.
Chiếu em dệt mộng tầm xuân,
Đâu vô tình để bâng khuâng... anh buồn!

26/05/2013

Cầu May Lá Lại Xanh Cây

Cầu May Lá Lại Xanh Cây
Trường Phi Bảo


Đêm qua giông tố màng trời,
Cây vườn phụ lá, khóc người phụ ta.

Sớm mai quét lá thềm nhà,
Lá xanh, lá úa, sâu già, lá khô.

Ta gom lá để xây mồ,
Nắng khiêm nhường nắng, chiều xô đổ chiều.

Tim còn một chút lửa yêu,
Thôi thì đốt sạch những điều thơ ngây.

Cầu may lá lại xanh cây,
Để không khỏi tiếc mộng gầy đêm qua.

26/05/2013

Tìm

Tìm
Trường Phi Bảo


Rượu chồng uống chửa say
Chén vợ tràn sóng sánh
Môi ấm tìm môi lạnh
Ru tình tận mây xanh.

26/05/2013

Riêng Chỉ Kiếp Này

Riêng Chỉ Kiếp Này
Trường Phi Bảo


Là hoa, sớm nở tối tàn,
Si mê ong bướm mơ màng phút giây.
Một khi sắc rửa, hương phai,
Bướm ong hờ hững xa bay mặc tình.

Là trúc, trúc mọc đầu đình,
Cho người hát xướng tự tình câu ca.
Nếu không phải gió la đà,
Trúc đâu nghiêng ngã mà ra điệu chèo.

Là em, chút phận bọt bèo,
Khúc sông duyên phận gieo neo kiếp đời.
Nhờ trời rớt mảnh thơ rơi,
Mới hay lòng nhặt về chơi với buồn.

Buồn này! ướp mật, ủ hương,
Ngọt ngào, tha thiết, nhớ thương, mặn nồng.
Biết anh, em đã có chồng,
Biết em, anh cũng là chồng một ai.

Tâm tư khắc khoải then cài,
Thì thôi gắng giữ trong ngoài ấm êm.
Đừng đem giông gió qua thềm,
Chỉ mong chung thuỷ vẹn thêm đôi phần.

Chiếu thơ em trải bâng khuâng,
Mời anh thả chữ gieo vần thành đôi.
Kiếp này, chỉ kiếp này thôi,
Còn bao nhiêu kiếp xa xôi... vẫn chờ!


25/05/2013

Chung Bước Đời Thơ

Chung Bước Đời Thơ
Trường Phi Bảo


Xua tan giá lạnh đêm trường
Bằng muôn tơ nắng yêu thương đầu ngày
Nỗi buồn rồi sẽ nguôi ngoai
Nỗi đời thế sự trần ai chẳng màng

Không cần phải biết thiên đàng
Bởi thơ khoác áo huy hoàng hồn ta
Không cần phù phiếm sa hoa
Trong thơ dung dị nét ngà rất duyên

Người quay lưng với bình yên
Đi tìm mê đắm hão huyền sắc hương
Ta về gom mảnh vỡ gương
Ghép lành cuộc sống nồng hương thơm lòng

Ủ tim thắp ngọn lửa hồng
Có thơ chung bước...

đời không lạnh lùng!

25/05/2013