Tổng số lượt xem trang

29/1/11

Đan Áo Cho Chồng



Đan Áo Cho Chồng
Trường Phi Bảo 


Thôi đừng nhắc nữa người ơi
Chuyện xưa tôi cố quên rồi... còn đâu?
Nghẹn ngào khoác áo cô dâu
Cài thêm sắc thắm lệ sầu hoen mi 


Vô tư nhận lấy sầu bi
Hoang mang viễn cảnh chia ly chập chùng
Đường xa vó ngựa duỗi rong
Người vui phiêu bạc hết mong vẹn thề 


Bên song đời lạnh cơn mê
Gởi mộng vào kẻ chẳng hề yêu thương
Lại bao thu nữa chán chường
Lại bao tuyệt vọng cũng dường vào đông 


Đan chi chiếc áo cho chồng
Mà bao nhiêu tháng năm ròng chửa xong
(Chị em phụ nữ biết không?
Duyên tình con gái lắm sông lắm đò) 


Thuở trước nào chịu đắn đo
Để giờ tình lỡ điệu hò thủy chung
Áo đan là để tương phùng
Tương phùng là để nghìn trùng cách ngăn 


Vụng về mũi chỉ đêm trăng
Ti Gôn nở trắng ngòai sân nhà người
Làm sao quên được hở trời!!!
Sắc hoa tan tác bên đời quạnh hiu 


Tôi là mái phố rong rêu
Hoang tàn vì bởi những chiều chiến chinh
Sợi len - len lõi cuộc tình
Kim đâm thảng thốt giật mình... kêu đau! 


03/02/2005

Chiếc Bóng

Chiếc Bóng
Trường Phi Bảo


(Giặc giã tung hoành lấn đế kinh*)
Ngỡ ngàng nàng tựa cửa xuân tình
Ai xướng ca dạ cổ " Từ phu tướng..." **
Gươm báu theo chàng một thuở điêu linh

(Giặc tới nhà đàn bà cũng đánh***)
Tục ngữ ngàn xưa em biết tự lâu rồi
Gái có chồng cũng khoác áo lẻ loi
Chung thuỷ lắm mới hóa thành Tô Thị

Vững dạ chờ, người đời còn dị nghị
Đứa con khờ năm tháng cứ hỏi cha
Thương chiếc bóng tảo tần hôm sớm
Em quặn lòng nhớ kẻ xa nhà

Chẳng đợi mưa ngâu làm sum họp tình ta
Chiếc bóng thay thế anh từ dạo ấy
Lời con trẻ vô tâm đến vậy
Vẫn cười đùa gọi bóng là cha

Vẳng trong đêm tiếng vó ngựa xa
Người ra đi cuối chân trời biền biệt
"Đường ong bướm..." nghĩa tào khang thắm thiết
"Năm á canh mơ màng..." xin chớ vội bỏ nhau

Anh chửa về em thức đợi cùng sao
Em tình tự với bóng quen trên vách
Bao tủi phận, bao giận hờn, oán trách
Em nghẹn ngào trứơc chiếc bóng tình anh

01/02/2005

*Thơ Lý Thường Kiệt
**Dạ cổ hoài lang
***Tục ngữ

Sự Trưởng Thành Sau Cuộc Chia Ly

Sự trưởng thành sau cuộc chia ly
Trường Phi Bảo


Anh thường bảo:
(Suốt đời em chẳng nên thân chuyện gì
Kể cả...việc yêu anh)
Khi hạnh phúc rời xa
Lời anh nói em hoàn toàn phủ nhận

Anh đã đúng chẳng còn gì phải giận
Ta chia tay khi tháng bảy sang mùa
Nhìn bóng anh khuất dần sau cánh cửa
Em hiểu tình yêu đã rạn nứt từ lâu

Anh về đi, mặc em với nỗi sầu
Sự chọn lựa cuối cùng ai đã quyết
Trái tim. Hừ, rên xiết
Ngờ vực làm đôi ta khó hiểu nhau

Chia tay rồi mới thật sự biết đau
Từ thuở bé đã vụng về đủ thứ
Học hành thì dở, dở văn dở chữ
Nên cả lá thư tình em viết mãi không xong

Chẳng phải vì em chưa yêu anh hết lòng
Chưa từng nổ lực cho ngày ta chung sống
Đâu có thờ ơ với những điều nóng bỏng
Lý tưởng của anh, ở em là...ước mơ

Người ta nói: Ghen do Yêu và Xa khắc Nhớ
Em vô tâm cứ nói nói, cười cười
Trước bao chàng trai lạ
Mà bên anh, em khép nép, ngại ngùng

Nụ hôn nhạt nhẽo thành khoảng cách khó dung
Tay trong tay cũng làm em khổ sở
Nụ hoa tình chớm nở
Chưa thích ứng được ánh mặt trời... đã sớm tàn phai

Cuối cùng cho ngày mai
Em cô đơn sải những bước chân dài
Còn anh...? chẳng bao giờ có thể bắt gặp
Sự trưởng thành sau một cuộc chia ly

26/01/2005

28/1/11

Lặng Thinh














Lặng Thinh
Trường Phi Bảo


Trong tim thánh nữ có lời kinh
Có chúa ngôi cao ngự chân thành
Chuông lòng ai đổ hồi hiu quạnh
Tình yêu hai phía vẫn lặng thinh.

29/01/2011

Cho Cuộc Tình Ngày Qua

Cho Cuộc Tình Ngày Qua
Trường Phi Bảo
Tặng: G


Tôi đã dặn với lòng không được khóc
Lần cuối cùng khi đối diện người ta
Yêu thương hết, ngốc nghếch cũng đã xa
Sao mi mắt còn dại khờ hoen ướt

Người ta bảo "Ái tình như như còn nước,
Không thuận chiều nên nước rẽ làm đôi"
Duyên tình mình chỉ đến thế thôi
Nghĩa đã cạn...có một người quay bước

Quá thờ ơ người làm tim trầy xước
Một nhánh hồng người tặng lúc chia tay
Gai hồng đâm nát kỷ niệm tháng ngày
Người xa khuất bỏ lại tình đổ vỡ

Bài thơ xưa tôi viết còn dang dở
Để bây giờ thành nức nở bơ vơ
Biết bao đêm tôi cố thức làm thơ
Cho hạnh phúc được thêm nhiều ân huệ

Tôi mê muội nên mới chẳng màng kể
Chuyện bướm ong, chuyện người đã thay lòng
Dẫu là buồn khi con sáo sang sông
Bài thơ tình vẫn vạn lần xếp kỷ

Thà quên người rồi thành kẻ mất trí
Tôi vẫn cam được làm lại từ đầu
Không yêu đương, không hứa hẹn gì đâu
Thì nước mắt chẳng bao giờ cay đắng

Bụi phủ vàng góc đời tôi ôm hận
Khép kín mình trong vỏ bọc cô đơn
Tưởng liệm tình duy nhất khó nguôi quên
Người tàn ác gieo rắc đầy nỗi nhớ

Giá ngày xưa tôi đừng biết đợi chờ
Đừng mơ mộng...có đâu giờ thất vọng
Người vong phụ thế là đành như sóng
Vỗ vào bờ, gọi mãi..."thuyền ơi!!!"

25/01/2005