Tổng số lượt xem trang

19/6/07

CHẲNG THỂ NÀO


 
 
Chẳng Thể Nào...
Trường Phi Bảo

Chẳng thể nào em ích kỷ được đâu
Bờ vai ấy không thuộc về mình nữa
Chẳng thể nào còn có quyền chọn lựa
Anh bây giờ nào phải anh ngày xưa.

Góc phố nào em chết lặng trong mưa
Vòng tay anh đâu còn chừa khoảng trống
Khoảng lưng trần không còn là trời rộng
Mà em thì chẳng mơ mộng nào hơn.

Chẳng thể nào ích kỷ với yêu thương
Khi mọi thứ giờ trở thành kỷ niệm
Em làm sao lại dám đi tìm kiếm
Những khổ đau khan hiếm của đời người.

Anh giờ đây, anh là của một người
Có lẽ nào em dại khờ níu kéo
Khi nước mắt đã không còn trong trẻo
Buồn hay vui cũng một nẻo em về.

Cô đơn quá lòng muôn nỗi chán chê
Anh xa quá giữa bộn bề cuộc sống
Chẳng thể nào lại một lần hâm nóng
Trái tim mình trong khát vọng không nhau.

Bờ vai ấy rồi chắc chẳng thể nào
Còn đủ sức tựa đầu vào tin tưởng
Xin cho em góc nhỏ nép khiêm nhường
Ngồi hẩm hiu với phận buồn con gái.

19/06/2007

13/6/07

THƠ YÊU TẶNG MỘT NGƯỜI



Thơ yêu tặng một người 
Trường Phi Bảo 
Tặng: SHS 

Hôm nay anh bạn không tới sở 
Thiếu một bàn tay cắm hoa hồng 
Bàn làm việc cũng thêm chỗ trống 
Và chỗ em ngồi buồn mênh mông.

Hôm nay anh bạn không tới sở 
Xấp hồ sơ chưa mở còn nguyên 
Bút viết ơ hờ quên động đậy 
Trong em ngơ ngác nỗi muộn phiền.

Hôm nay anh bạn không tới sở 
Thiếu một lời chào buổi tinh sương 
Tâm trí vẩn vơ bao suy nghĩ 
Chiều nay ai sẽ về chung đường? 

Hôm nay anh bạn không tới sở 
Tự dưng lòng biếng nói, biếng cười 
Xao nhãng thời gian, xao nhãng nhớ 
Tự dưng thương mình quá lẻ loi.

Chợt giận một người không tới sở 
Đóa hồng hôm qua úa xác xơ 
Không hiểu vì sao em nức nở 
Cho thơ tím ngắt nỗi mong chờ. 

13/06/2007

31/5/07

GIỮ LẤY RIÊNG CHUNG MỘT MỐI TÌNH



Giữ lấy riêng chung một mối tình 
Trường Phi Bảo 

Giữ lấy đời em khi anh nhớ 
Giữ lấy đời em lúc anh cần 
Em sẽ không vì anh bất cẩn 
Mà đánh rơi mình giữa giấc mơ.

Mà để tháng năm tiếc ngẩn ngơ 
Dẫu chỉ riêng em nỗi đợi chờ 
Dẫu rằng anh có phút hờ hững 
Vó ngựa mải mê chửa dừng chân.

Vó ngựa say xưa miền đất mới 
Và em một bóng với lẻ loi 
Đêm em buồn bã ôm chiếc gối 
Vẫn giữ thủy chung, vẫn mặn mòi.

Giữ lấy đời nhau bớt quạnh hiu 
Sông quê, bến chợ, quán tình yêu 
Giữ lấy đời nhau qua kỷ niệm 
Mai sau còn nguyên nét mĩ miều.

Và cứ thế cho tận lúc chết 
Nụ cười vẫn nở như hoa tết 
Anh giữ thiên thu cùng em nhé 
Có thế thì mình mới chở che.

Có thế thì tình yêu mới nghe 
Hạnh phúc bốc lên từ hơi đất 
Em tin hạnh phúc là chân thật 
Giữ lấy đời nhau kẻo gió lùa.

Mắt ngân ngấn buồn, trời sẽ mưa 
Giữ lấy đi anh những vụ mùa 
Trứng rụng sau tình yêu lận đận 
Là anh hay em của ngày xưa? 

31/05/2007

28/5/07

CÕI YÊU


Cõi yêu
Trường Phi Bảo 


Vì thơ rót mật tim tôi 

Gót tiên sa phải lưới người trần gian 
Trăm năm mộng chỉ bóng chàng 
Chớ cho tôi những nhỡ nhàng về sau.


Cốt tiên tôi lắm nghẹn ngào 

Chỉ còn phàm tục, nhẽ nào... tổn thương 
Soi tình nguyên vẹn như gương 
Duyên tôi mắc đọa về phương có người.


Đừng làm tan vỡ nụ cười

Đừng làm tôi phải một đời kêu than 
Đừng gieo lắm những phũ phàng 
Tình tôi đã quyết đá vàng cùng ai.


Vì thơ chàng chẳng phôi phai 

Xin cho vẹn nghĩa trúc mai sau này 
Hồng trần đắm mộng hồn say 
Người tiên cam chịu lưu đày cõi yêu. 


28/05/2007

25/5/07

BÀI THƠ TRÊN PHIẾN LÁ



Bài thơ trên phiến lá 
Trường Phi Bảo 

Ai trả cho em ngày tháng cũ 
Khi lòng chưa nhuốm bụi tương tư 
Bài thơ người viết trên phiến lá 
Còn những hoài mơ khó khước từ.

Em về nhặt lá buồn ủ rũ 
Tìm gì trên những phiến tình đau 
Vết thương tới giờ còn mưng mủ 
Hồn nhiên, ai trả thuở ban đầu.

Sắc xanh đã rụng theo đời lá 
Úa chữ ân tình dạ xót xa 
Thơ duyên người khéo ghi trên lá 
Kỷ niệm ngàn năm chửa nhạt nhòa.

Một đêm thấy mình như là lá 
Rụng mấy bơ vơ, mấy dại khờ 
Nhớ nhung theo gió về trăn trở 
Biết tìm ai trả hết ngây thơ? 

25/05/2007