Tổng số lượt xem trang

24/5/06

EM THÀNH ĐÀN BÀ




Em thành đàn bà
Trường Phi Bảo


Em cảm ơn đôi cánh tay huyền thoại
Nhẹ nhàng nâng trái cấm rất an nhiên
Hồn lâng lâng rúng động cả cõi tiên
Sát đôi mặt, kề đôi môi, gần đôi bóng.

Đôi mái tóc trộn lẫn những phiêu bồng
Sờ thật nhẹ vào cành hồng mới hé
Hương hoa thoảng chút tình đời son trẻ
Em không còn là cô bé ngây thơ.

Em không còn đến từ những giấc mơ
Vườn trinh nữ nhện giăng tơ khắp lối
Mọi khao khát theo từng ngày chờ đợi
Giờ bùng lên thật mãnh liệt đê mê.

Lần đầu tiên lòng tràn ngập tái tê
Khoảnh khắc ấy em tự mình biến đổi
Người đàn bà bước ra không tiếng nói
Em ngỡ ngàng - đây có phải chính tôi!

24/05/2006

28/3/06

SAU LẦN HẸN CUỐI


Sau lần hẹn cuối
Thơ - Trường Phi Bảo

Em nào có khóc đâu anh
Chỉ là hạt bụi vô tình vương khóe mắt
Sau lần hẹn cuối, anh về thành gia thất,
Em chẳng ghen hờn, hay trách móc gì ai.

Đời con gái kể như là không may
Tình yêu đầu hóa mối sầu vạn thuở
(Chúc anh chị trăm năm đầy nhung nhớ,
Tình tóc tơ quyện hơi thở chung lòng.)

Sau lần hẹn cuối, anh về lối mênh mông
Đời con gái kể như xong, em biết...
Kỷ niệm hôm nào, dẫu ngàn lần thắm thiết
Với anh, chắc vĩnh biệt hôm qua.

(Em bồng bột, *
em trẻ con,
em yếu lòng,
anh ạ!)
Đừng vì thế mà trở thành thương hại
Em sợ lắm, sợ thêm lần trót dại
Tìm quên anh trong hình bóng một người.

Sau lần hẹn cuối, em đánh rớt tiếng cười
Anh không nhặt, nhưng mà đem đi mất
Ném trả em trái tim đầy thương tật
Em có buồn, nhưng không khóc đâu anh!

28/03/2006

* Ý thơ Thanh Hà

24/3/06

SAO CHỈ DUY NHẤT CÓ MÌNH ANH



Sao chỉ duy nhất có mình anh
Trường Phi Bảo

Sao chỉ duy nhất có mình anh
Là em yêu quá đổi
Ngay cả sau khi biết rằng anh gian dối
Em vẫn nhủ lòng: Thôi hãy thứ tha!

Tình yêu được tạo ra
Bất chợt từ cơn mưa buổi sớm
Sau ánh nhìn trìu mến
Hoa mặt trời nở bừng trước nụ hôn.

Duy nhất mình anh là em còn suy tôn
Ý niệm đầu đời được bên nhau mãi mãi
Thế mà giờ đây biết chẳng thể níu lại
Thứ gì đã vuột khỏi tầm tay.

Em hiểu tình anh như biển rộng sông dài
Có ấp ôm cũng đâu hết trọn vẹn
Chỉ một lần anh lỗi hẹn
Cửa lòng em tự biết phải cài then...

24/03/2006

7/11/05

HOA TIM



Hoa tim
Trường Phi Bảo

Tình xưa nghĩa cũ qua sông
Tim người vỡ, sắc hoa lòng tôi đau
Một người lỗi hẹn thu nào
Mà bao thu khác nghẹn ngào tình duyên

Chồng tôi chẳng để tôi yên
Hình anh tôi giữ mà điên với tình
Gia nghiêm buộc phải lặng thinh
Câm - câm, nín - nín một mình xót xa

Người nghệ sĩ tặng cánh hoa
Là hoa tim vỡ, tình ta khó thành
Thuở trước nào hiểu ý anh
Tưởng hoa đẹp mới ép nhanh vào hồn

Ai ngờ gió bụi hoàng hôn
Tiễn người đi bến cát cồn chơi vơi
Người đi biệt dạng chân trời
Mưa rơi hoa rụng tơi bời sắc thu

Tôi ôm nỗi nhớ, cho dù...
Ngày sau người vẫn mịt mù cánh chim
Ngày kia đơn lạnh nỗi niềm
Tình trinh nữ tựa hoa tim úa màu

Người không về, cớ vì sao...?
Tôi ngơ ngác, tôi ra vào ngẩn ngơ
Một mùa thu lại bơ vơ
Bỗng ai trao mối tình hờ vắt vai

Tôi theo chồng phụ tình ai
Hay ai tình phụ mà quay quắt buồn
Dằn lòng chớ giận người thương
Hoa tim vỡ cho rối đường tơ yêu

Người ơi, tôi khóc trăm chiều...

07/11/2005

26/3/05

BÊN CHỒNG




Bên chồng
Trường Phi Bảo


Bên chồng em vẫn cứ tơ vương
Không đặng yêu nhau chớ chung đường
Anh về xin cứ se duyên thắm
Cùng cô gái khác mộng sắc hương.


Bên chồng em sống những trống không
Không tình, không nghĩa, không mặn nồng
Ân ái cũng chỉ là mây gió
Mà nhớ tới anh xót cả lòng.


Bên chồng cửa rộng với lầu cao
Ngặt nổi thân em đã trót vào
Gia nghiêm lễ giáo mang ra huấn
Thiếu phụ quặn mình trở giấc đau.

 
Bên chồng... anh có hiểu cho chăng?
Hữu duyên vô nợ ví như bằng
Ba năm thề hẹn trong vô vọng
Là nát lòng nhau những đêm trăng.


Anh cứ trả thề với non sông
Chim sáo ngày xưa đã sổ lồng
Tình yêu thành sông buồn suối hận
Đêm đêm tựa cửa có người mong...! 


26/03/2005