Tổng số lượt xem trang

4/7/12

Tiếc Thương



Tiếc Thương
Trường Phi Bảo


Thân dù ở chốn bụi hồng

Vẫn xin giữ mãi bên lòng nết xưa
Mặc đời đổi nắng thay mưa
Tâm như giấy trắng vẫn chưa ố màu

Đừng đem đen bạc trao nhau

Kẻo tình không vẹn... mai sau... phải chờ...
Đong cơm áo lẫn vào thơ
Lặng hồi thực tại cơn mơ nửa vời

Sao không thể khóc thành lời

Nhịn cơn nức nở tay rời vòng tay
Tiếc: niềm hạnh phúc xa bay
Thương: kỷ niệm ấp ủ hoài trong tim.

04/07/2012

23/6/12

Đừng Chạm Vào Đa Cảm

Đừng Chạm Vào Đa Cảm
Trường Phi Bảo


Đừng chạm vào đa cảm
Sẽ làm tan giấc mơ
Sợ tâm hồn dễ vỡ
Đời cuốn Em vào Thơ.

23/06/2012

17/6/12

Thay Lời Kết

Thay Lời Kết
Trường Phi Bảo


"Nỗi buồn"

       bán
         chẳng ai mua,
     Hạnh phúc
          cố giữ
              càng chua chát lòng.
                   Trách gì
              ngày tháng
         long đong
      Yêu
         chưa tròn phận
                 nằm không
                       một đời!

17/06/2012


(Mừng chủ đề: "Người Mua Nỗi Buồn" tròn 100 trang! TPB chân thành cảm ơn các độc giả, bạn bè, anh chị em bằng hữu của đại gia đình thivien.net trong thời gian qua đã đồng cảm và chia sẻ. Chúc tất cả các anh chị em, bè bạn... luôn luôn vui, khoẻ, và gặt hái được nhiều may mắn, thành công. Thương Mến!)

14/6/12

Là Tôi?



Là Tôi?
Trường Phi Bảo

Là Tôi? sao chẳng phải Tôi?

Trước tiền kiếp, sau luân hồi... Biết đâu...?
Đi chưa hết những nông sâu,
Sông đời còn thiếu nhịp cầu quá giang.

Là Tôi? hay ngọn gió hoang?

Thả hồn như áng mây ngàn trời cao
Lẻ loi chỉ một cánh sao,
Buồn - vui hoá trận mưa rào sớm mai.

Là Tôi? Tôi lại là ai?

Có trong thiên cổ, lạc ngoài hậu sinh
Chen giữa muôn đám lục bình
Nổi chìm phước phận, duyên tình... đợi... neo...

Là Tôi? sống thật cheo leo,

Nên mơ ước khó thường trèo thẳng lên
Vẫn chưa dám vượt thác ghềnh
Chông gai đã rõ! hớ hênh, nụ cười!

Là Tôi? phí phạm kiếp người!

Mang thơ rao giữa chợ đời bán mua
Kiếp sau thôi thế xin chừa
Chỉ đem thơ sưởi ấm mùa hồng nhan.

14/06/2012

7/6/12

Đừng Thơ Nhé!



Đừng Thơ Nhé!
Trường Phi Bảo


Đời là thực
Đời không như Mộng
Chỉ một đêm mà tóc đã đổi màu.

Đa cảm thế thì dễ tổn thương nhau
Mỗi ngày qua, lại đau thêm một chút
Muốn hoá thân
nhưng ngại từng giây phút
Lỡ lạc lòng, đánh mất chính mình đi.

Người đời thường ưa thói Tham - Sân - Si
Đối diện Đời với Tâm chưa nổi sóng
Sao Thơ còn nghiêng dòng lệ nóng
Rót vào Ta
những khúc bỗng trầm.

Thà vô cảm với một trái tim câm
Còn hơn câm trong muôn ngàn lý lẻ
Muốn sống thật!
mà thôi, đừng Thơ nhé!
Cứ mặc Người..., Ta tự huyễn hoặc Ta.

07/06/2012